



CÒN CÁI NÀY LÀ TẶNG RIÊNG CHO ANH CẢ, ANH HAI & PÉ ÚT, HỊ HỊ HỊ


Đôi khi, có một lúc nào đấy, nhìn lại mình, ngoảnh lại và soi rọi… Ngạc nhiên, sao mình cố gắng sống chân thành đến thế, mà họ lại quay ngoắt và đối xử với mình bằng những vết dao đâm từ sau lưng thế nhỉ ?
Hơn chục năm trước, 1 chị đồng nghiệp lo sốt vó vì đã gần đến hạn cuối mà con chị ấy chưa nộp hồ sơ được vào trường cấp 1 nào cả. Mà, bà này ghê ở chỗ là chỉ muốn con bà ấy vào được trường nổi tiếng, trường trọng điểm. Thấy tội, mình xắn áo lên chạy giúp vì hy vọng rằng mình có vài mối quan hệ quen biết. Tốn mất dăm buổi đi năn nỉ ngoại giao về còn bị sếp la… Rồi con bà ấy cũng được vào học 1 trường danh tiếng, cám ơn rối rít, cám ơn suông, nhưng nếu đưa quà cáp, thì mình sẽ cương quyết từ chối, ai nở lòng nào mà lấy và làm thế bao giờ… Vài năm sau, cũng ngọt như mía năn nỉ mình chạy tiếp giúp 1 đứa con kế của bà ấy, ừ, thì chạy, thì ngoại giao, vô cái rụp.
Thế, nhưng vài năm sau, khi mình được đề bạt mức lương cao hơn bà ấy. Quay ngoắt 180 độ, bà ấy đi rêu rao rằng thì mua sếp, cũng như ngày ấy mình lấy vàng của bà ấy đến những 6 cây thì đứa con của bà ấy mới vào được trường danh tiếng. Nghe thì thầm như thế, mình chỉ cười và thề rằng không giúp cho con ai nữa.
Bẳng đi 1 thời gian rất lâu, khi bà ấy đã về hưu và con gái của bà ấy (đứa bé mà mình chạy cho vào lớp 1) lấy chồng, bà ấy vào sở làm và mời mình dự đám cưới. Mình chỉ nói nhỏ nhẹ - Thưa chị, ngày cháu còn thơ, em vô tư giúp chị lo cho cháu vào học cấp 1 mà em mang tiếng là ăn vàng của chị ; Vì thế, bây giờ em xin lỗi, em không dự đám cưới được nhưng cám ơn chị vì đã mời – Chỉ thấy mặt bà ta tím tái và gượng cười …..
Cũng hơn hai chục năm trước, mình được chỗ làm phân cho mua giá gốc 1 căn hộ chung cư sau khi xét tới xét lui, họp lên họp xuống đủ điều, đủ thành phần ban bệ… Ác 1 cái là nơi phân phối bắt phải chồng tiền trọn gói. Năm ấy, 40 triệu đồng tương đương 1 tỉ đồng bây giờ. Mình thì tay trắng, lương tháng nào xào tháng ấy thì làm gì có dư, mà thời ấy ngân hàng chưa có cho vay mua nhà như bây giờ… Chết đứng …. Thì ngay lập tức, cô bạn làm chung phòng (mà chồng cô ấy là bạn thân của mình), nói chuyện và khóc, than thở nhà chồng ác nghiệt, vân vân và vân vân, nên hai vợ chồng muốn ra riêng mà không có tiêu chuẩn mua nhà, xin nếu mình không mua thì để lại căn hộ cho cô ấy.
Ừ, mình bỏ không mua thì sẽ thiên hạ đại loạn vì cả sở làm sẽ nhào vô cấu xé nhau giành giật. Thì thôi, để lại cho bạn, mình âm thầm đi làm giấy tờ, 2 vợ chồng đưa cho mình huê hồng là 5 triệu. 5 triệu lúc ấy lớn lắm, mà mẹ đang đau nằm trong bệnh viện. Nhưng mình cắn răng lại dứt khoát từ chối, vì làm ơn thì làm ơn cho trót, ăn huê hồng như thế chả khác nào mình bán rẻ lòng tự trọng của mình sao?
Rồi, khi mọi người phát hiện ra, đồn rùm lên, thì chính vợ chồng cô ta thanh minh với dư luận, rằng mình lấy 20 triệu chứ họ chả mua không cái gì cả. Sếp nghe chuyện , kêu lên 3 mặt 1 lời, mình nói thẳng, họ cúi mặt nhục vô cùng, nh7ng giấy tờ đã xong, họ đã đứng tên, sếp chỉ phê bình mình rằng tình cảm quá nên hại thân. Nếu kẹt thì tại sao không báo cáo để cơ quan có thể giúp mà lại làm như thế !
Thế đấy, chân tình và lòng người… Từ đó, mình mang tiếng là GÀN, hehehehe….
Ở đây, mình không nói đến cái nắng chói của mùa hạ, cũng không nói cái nắng dịu dàng e ấp của mùa xuân... Mình muốn nói, cái nắng rất lạ của những ngày mùa hoa quỳ nở, những ngày mà Đà Lạt đang chuẩn bị từ giả mùa thu-mưa để bước sang mùa đông hanh khô, rét giá...
Mùa này, thời gian này, đi đâu ở Đà Lạt, cũng thấy quỳ hoa, ở dốc 1 con đồi, ở bên hàng rào của 1 biệt thự, hay ở 1 khoảng sân đất hoang nào đó.
Mùa này, sáng sớm và đêm, Đà Lạt lạnh thú vị lắm, nó gai gai khiến mình nổi gai ốc trên da, nhưng không rét giá thấm trong xương. Nó đủ lạnh để thèm nhấm nháp 1 cốc sữa đậu nành nóng, hay nó đủ lạnh để thèm nhìn nhìn ly cà phê bốc khói đang nhỏ từng giọt đen sánh nồng thơm.
Và cái nắng, nắng rất lạ, nắng rất trong, văn vắt và ngọt ngào như 1 giọt mật sánh tan dần trên lưỡi. Nắng rất lạ vì không chói dù đi dưới ánh mặt trời tầm 12g trưa, nhưng nó sẽ ăn và làm đen da của bạn. Nắng rất lạ, vì ấm trong cái lạnh không còn se se của khí hậu mùa thu Đà Lạt nữa, mà là lạnh se sắt làm tê tái đến quặn lòng khi bất chợt 1 ký ức, 1 kỷ niệm nào đó quay về .....
Bởi thế, năm nào cũng vậy, thời điểm này mình nhớ Đà Lạt đến nao lòng . Nhớ mùa hoa quỳ vàng, nhớ cái nắng ấm rất lạ trong gió lạnh se sắt....
Bắt đầu tháng bảy, mùa Vu Lan thắng hội, xá tội vong nhân.
Tháng Bảy bắt đầu bằng ngày mùng 1 đầy ảm đạm, bầu trời xám xịt, mưa lắc rắc bay...
Mùng 1 và Rằm mình thường đi lễ Phật, có ít tiền thì ghé lại báo Phụ Nữ trên đường về, nhờ gữi giúp 1 ít cho các bé bất hạnh bị bệnh hiểm nghèo, chỉ là 1 chút tự nhủ, làm 1 điều lành trong những ngày thiêng, vậy thôi !
Trưa nay, đi lễ Phật về, ghé bào gữi giúp cho 2 bé, hơi hụt hẩng vì phòng từ thiện hôm nay nghĩ. Ủa, ngày làm việc , mà nhất là làm từ thiện cũng có ngày nghĩ hay sao ta ? Lạ 1 điều, là phòng này cũng là phòng tiếp bạn đọc, có đến 3 người làm, lẻ nào người phụ trách tiếp nhận từ thiện vì lý do gì đó vắng, thì 2 người còn lại không thể kiêm nhiệm giùm được sao ? Công việc đâu có gì nặng nề, chỉ ghi ít dòng biên nhận và thư cám ơn, nhận tiền... ??? Hơi hụt hẩng thiệt, thôi, chịu khó quay lại lần sau vậy !
Chỉ có chút niềm vui, chụp bằng điện thoại được đoá sen đang nở mãn khai và mấy bông súng tím biêng biếc trong ngày ảmđạm của tháng - bảy - mưa - ngâu ...