Google+ Badge

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008

Dạ cổ hoài lang (October 23, 2008)

~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~

Buớc ra từ luỷ tre làng, hàng cau truớc ngỏ, mênh mang cùng sóng nuớc bao la, âm trầm như phù sa đỏ ngầu nuôi béo những mảnh đất quê hương… Bạt ngàn theo cánh đồng lúa từ khi mạ xanh cho tới trổ đòng đòng rồi vàng rực trong nắng trong chiều trong hoàng hôn nhuộm đỏ ánh tà duơng… Bay bổng cùng cánh cò trắng muốt trong nhịp chèo hoà lẩn tiếng oàm oạp con nuớc vổ bờ triều lên….

Đó là câu vọng cổ .

Tình tự quê hương mà sao da diết, ngân mãi trong hồn khúc hoài lang, điệu thức vọng cổ phải nghe trong chiều lộng gió, phải man mác một ký ức hoài hương, và mang trong lòng niềm yêu thương mảnh liệt cội nguồn, thì mới cảm, mới rung tiếng lòng mà nghe ngân dài trên mỗi nẻo đường đất nuớc.

.

Từ nhỏ, Walk đã được mẹ dắt đi coi từ hát bội cho đến tuồng cổ , rồi cải luơng, mà có coi gì đâu, chỉ nghe 1 hồi tiếng đàn tiếng sáo là lim dim ngủ, ngủ cho đến lúc bị đánh thức vản tuồng để lót tót theo mẹ về ! Có lẻ vì vậy mà vọng cổ đã ngấm sâu vào giấc ngủ và đi theo mình dài theo năm tháng mãi cho đến bây giờ.

Cũng thật hay, không phải ai cũng hát vọng cổ được cho dù có chất giọng thiên phú. Muốn hát vọng cổ hay thì phải có tâm hồn, phải đã từng trãi qua nghịch cảnh, phải lớn lên từ nghèo túng, phải cảm nhận cho đến tận cùng cái tình tự quê hương ấy thì mới thể hiện được bằng lời để hút hồn nguời nghe.

Thì đấy, giọng ca ngùi ngùi của Chị Ngọc Giàu, giọng ca não nuột của sầu nữ Út Bạch Lan, giọng ca tha thiết trong vắt của chị Lệ Thuỷ như ẩn sâu 1 đời vất vả của từ chính cuộc đời các chị.

Hoặc 1 nguời có tâm hồn đẹp như chị Thanh Nga thì giọng ca sang cả mà quyến rủ tuyệt vời, chị Phượng Liên sống thế nào mà khi hát giọng ca của chị sang trọng duờng ấy nhỉ ?

Walk chúa ghét và dị ứng cái kiểu hát giọng mái eo éo của Minh Vương, Vũ Luân, Vũ Linh, ghê cái kiểu trang điểm tu sửa sắc đẹp còn hơn quý bà của các kép hát cải luơng, nhìn cái mặt là đã nổi da gà rồi nói chi là ngất đi khi nghe cất lên cái giọng eo éo ấy ! Phải hát sang sảng như Thành Được , phải hát trầm ấm thê thiết như Thanh Sang, Phương Quang thì mới ra kép chứ…

.

Ba mùa “Chuông vàng vọng cổ”, Walk theo dõi cho bằng được không bỏ sót buổi truyền hình trực tiếp nào. Và, rõ ràng là thực tế đã minh chứng cái lý giải ấy của Walk. Những cô gái, những chàng trai chân chất, buớc ra từ ruộng đồng đã mang theo mình cái đất trời lồng lộng của quê hương để thổi hồn vào từng câu vọng cổ ngọt lịm. Rõ ràng là những giọng hát dù có chất giọng hay, dù có kỹ thuật, có đào tạo bài bản, có ăn học ở đô thị, thì vẫn nghe thiêu thiếu 1 cái gì đó, họ hát như là 1 thợ hát thì đúng hơn… Chỉ những ai buớc ra từ ruộng đồng chân chất, chỉ những ai lớn lên từ sông nuớc ruộng đồng thì mới tải được cái hồn của điệu thức vọng cổ và điệu thức ấy thấm sâu vào từng câu từng chữ của bài hát, hoá thành hồn của tình tự quê hương…

Xem Chuông vàng vọng cổ lần ba này, Walk xúc động khi thấy thí sinh tên Phòng trong phóng sự ngắn là 1 nông dân chính hiệu, và thực sự, thí sinh hát quá hay, quá tuyệt vời , nghe mà rung theo từng nhịp điệu, từng luyến láy bổng trầm mà Phòng đã tải vào cái bát ngát của sông nuớc, của những cánh đồng, của 1 tâm hồn chân chất. Cũng như năm ngoái, anh nông dân Lê Văn Gàn đã chinh phục đấu truờng khi buớc ra từ đồng ruộng, buớc lên sân khấu sang trọng của thành phố với dôi chân còn lấm phèn đồng chua nuớc mặn…

.

Có 1 điều khó chịu vô cùng khi xem chương trình đêm nay. Đó là Đàm Vĩnh Hưng hát nhạc Trịnh xen kẻ chương trình. Trời ơi, Hưng hát “Tuổi đá buồn” của anh Sơn như là hiếp dâm bài hát, chất giọng thì xoàng xoàng chả có gì đặc biệt, trang phục thì ở cái sân khấu rực rở đầy gam màu nóng mà Hưng lại quấn 1 cái foullard dầy cộp quái dị, cũng nhắm mắt rên rỉ, cũng uốn éo kiểu cách đầy kỹ thuật như Thanh Lam mà thấy chối mắt chối tai. Một hạt sạn to như đá tảng làm giảm giá trị của buổi chung kết chuông vàng vọng cổ.

.

Dạ cổ hoài lang, càng thấy thương cho thí sinh Phạm Anh Chàng, từ cái nôi của vọng cổ, thắp hương nơi mộ của nghệ sĩ Cao văn Lầu để buớc ra đấu truờng lớn của khu vực trong cuộc tranh tài lần này.

.

Walk nghĩ, các bạn này có lẻ chỉ xem cuộc thi như 1 cuộc dạo chơi, thành bại không thành với các bạn. Vì, chính các bạn đã có đủ hết tố chất của 1 nghệ sĩ vọng cổ, nếu các bạn hát cho chính mình, cho bà con xóm giềng trong những ngày nhàn nông thì đã là đáng quý rồi. Còn hơn, Nếu thành danh mà trở thành 1 thợ hát thì thât là tiếc cho những vùng đất đã sản sinh ra các bạn.

Và Walk cứ nhớ mãi, những buổi chiều tà, khi mặt trời sắp lặn nơi chân trời, bên biển xanh rạt rào của vùng Duyên Hải thời gian 5 năm ấy, mấy anh em bạn chài ngồi khề khà chung ruợu, đàn và hát cho nhau nghe mấy câu vọng cổ sang sảng hào khí, đẹp lắm, đó là những ký ức đẹp mà Walk đã có được và mang theo suốt đời.

.

~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~

. Photobucket

.

~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

Những câu hỏi (October 20, 2008)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

.

1.

.

Có những ngày dành cho phụ nữ, những con đường đầy hoa, những cô gái, những chàng trai guơng mặt non tơ rao bán hoa . Nguời ta chúc mừng nhau, ca tụng nhau trong những ngày như thế, còn các em, các em kiếm thêm chút ít tiền để đóng học phí đại học, để trả tiền nhà trọ, để có thêm bửa cơm ngon mà đủ sức buớc vào giảng đường…

Có những ngày dành cho phụ nữ, mà đâu phải tất cả phụ nữ đều được hưởng, được vui như nhau trong những ngày như thế ! Walk vẫn thấy chiều nay 1 nguời phụ nữ tất tả trong mưa với đôi quang gánh lặc lè trên vai, em bé gái trú mưa trong hiên mà tay còn cầm xấp vé số với đôi mắt buồn ruời ruợi, cô gái phấn son loè loẹt ẩn hiện bên hàng cây ven đường mời rao thân xác.... Không, không phải cho tất cả phụ nữ, mà chỉ có một số phụ nữ cảm nhận được những ngày này là dành cho mình. Có thể gọi đó là những phụ nữ hạnh phúc hay không nhỉ ?

.

2.

.

Tin nhắn " Hôm nay anh có niềm vui nào không ? " . Biết nói sao nhỉ, giá mà ngày nào cũng đầy ắp niềm vui thì cuộc sống đã hoá thành thiên đường rồi ! Vui thì phải cuời, mà khi cười thì có thực sự là vui không nhỉ ? Có những nụ cười gượng gạo , cuời cho có để bày tỏ sự lịch sự. Có những nụ cuời là để lấy lòng nhau, có những nụ cuời đi kèm với cái nhếch môi chua chát, có những nụ cuời mà thấy buồn ơi là buồn.... Ơi, sống sao mà mệt quá !

.

3.

.

"Lời chào cao hơn mâm cỗ" - Thật sự thì chào hỏi nhau có gái trị như cha ông mình dạy qua tục ngữ như thế không nhỉ ? Cô bạn Walk kể lại 1 câu chuyện cuời ra nuớc mắt thế này. Sáng xách xe ra cửa đi làm, gặp bà hàng xóm xoen xoét lảnh lót chào " Em chào bác, ngày vui vẻ nhé", chưa kịp chào lại thì đã nghe bà hàng xóm oang oang " giời ơi, chó chết quân nào thả chó rông ỉa đầy đường truớc cửaa nhà bà thế kia?", ác 1 nỗi, nhà cô bạn nuôi 2 con chó kiểng thế mới chết. Thôi thì đành cuời giả lả để chào lại vậy.... Có lẻ phép Vua thua lệ làng, lề thói xã hội đã là như vậy, khi chào hỏi nhau cũng là 1 cách thể hiện cái tình nghĩa giềng mối xã hội chăng ?

.

4.

.

1 tuần qua, cái nóng hầm hập như thiêu đốt, cái đầu cứ bưng bưng vì nóng và trời cũng thương, chiều nay đổ xuống 1 trận mưa to. Những con đường sủng nuớc, bầu trời dịu mát thì chưa hẳng là đã dịu mát, cái hầm hầp nóng vẫn còn lẩn khuất đâu đây. Mua giúp 1 chị lớn tuổi 2 tờ vé số vì thấy chị ấy tội quá, đã gần kề tới giờ mở số, mà cơn mưa đổ xuống nên không kịp bán hết. Mua mà biết là sẽ không bao giờ trúng số, vì không có số đổ bác. Quả thật, hết mưa, dò vé số thì trât lất.... Chả biết sao, Walk chơi bài, chơi bạc rất giỏi, bài gì cũng biết, từ xì phé cho đến tiến lên, chỉ trừ tam cúc là không biết mà thôi. Nhưng đụng vào thứ cờ bạc nào thì cũng thua cháy túi, chơi quẹt lọ nghẹ thì cũng bị quẹt lọ nghẹ đầy mặt... Ở nhà, có bà chị rát mát tay bài bạc, tết nào bà ấy cũng ngồi sòng tứ sắc gom tiền con cháu, chơi xong rồi thấy tội trả lại mấy đứa cháu... Mẹ Walk bảo, bài bạc cũng có số, ai có số đỏ đen thì chơi gì thắng đó, và dặn Walk không được đụng vào bài bạc... Bài bạc cũng có số có má, duyên nợ cũng theo số phần.... Sống mệt thật, phải không ???

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

.

Photobucket

.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

LÊN ĐẦU TRANG