Google+ Badge

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Đòi đoạn tình thơ

 

Đã lâu rồi, mình không còn làm thơ nữa !

Dễ cũng gần 7 năm rồi, thời gian trôi mau đến thế sao ?

Ngày xưa, năm học lớp đệ ngũ, Thầy Việt Văn lúc ấy rất già, già hơn cả mẹ của mình. Thầy rất thương và quý mình, gọi mình là “con”,  Thầy luôn khuyến khích mình sáng tác vì các bài luận của mình Thầy bảo con rất có năng khiếu. Một hôm, bất chợt trong giờ của Thầy, mình nộp nhầm quyển tập thơ thay vì tập làm luận văn. Cả mình và Thầy đều không biết, mình thì cứ tiếc đứt ruột vì nghĩ rằng quyển tập này bị đánh mất rồi !. Mãi đến 3 ngày sau, cuối giờ học của Thầy cũng là giờ cuối cùng của ngày, Thầy dặn, lát nữa con ở lại Thầy muốn nói chuyện với con.

Cuối giờ, khi các bạn đã ra về gần hết, Thầy bước xuống bàn vì mình vẫn ngồi chờ xem Thầy dặn điều gì. Thầy trao lại cho mình quyển tập, nói rằng, Thầy đã đọc hết, có phải là thơ do con sáng tác ? - Dạ - Con làm thơ hay lắm, nhưng ở tuổi của con, con làm thơ buồn đến lạnh ngừơi, không nên con à. Con phải hứa với Thầy 1 điều  -  Điều chi hả Thầy ? – Con không được làm thơ nữa, vì thơ chính là nguời, thơ của con buồn quá, nó sẽ vận vào chính cuộc đời của con, dài lâu đến sau này và có thể con chưa hiểu điều Thầy nói, nhưng nó sẽ vận vào chính cuộc đời của con, hứa với Thầy con nhé ?

Mình hứa, nhưng vẫn lén làm thơ và gửi báo, vì thời ấy, thơ đăng ở Tuổi Ngọc, Tuổi Hoa có nhuận bút cũng kha khá, có thể bao bạn bè vài chầu được…

Mãi đến sau năm 75,  cơm áo gạo tiền cuốn mình theo với bao vật vả mưu sinh của thời đói kém bao cấp đó… Và mình không còn , hay chính xác hơn là không làm thơ nổi nữa !

 

 

Rồi, khi chập vào tình yêu, mà tình yêu của mình thì ghê gớm lắm, sống và chết cho tình yêu, đốt mình để yêu và được yêu… thì , thơ mới quay lại với mình, mà quay lại như là an ủi, vỗ về và giúp mình trút lòng ra, khi, tình quay lưng với mình, vì,  nguời ta có hoàn cảnh riêng , vì, nguời ta muốn có mình và nguời ta vẫn chạy theo những ảo ảnh khác, thì, thà là bỏ để mà sống tiếp, còn hơn là yêu mà đau đớn khổ sở, chẳng có ích gì. Thà là đau 1 lần, rồi vết thương sẽ tự lành. Mà có lành không nhỉ ? Khi trong 1 lúc nào đấy, những ký ức cứ ùa về, xé nát cả ruột gan trong những đêm về sáng….

Mình gọi đó là – Thú đau thương - Hạnh phúc 1 mình trong nhẫn nhục thương đau !

 

Cố mà quên, kẻo không quên nỗi thì cả 1 chặng đường dài của kiếp ngừơi còn đi tới sẽ trĩu nặng vô cùng. Cố mà quên những vần thơ yêu, những bài thơ đau khổ, những bài thơ viết cho mình hay viết cho ai ?

Duy , đoạn thơ này mà tứ của nó cứ luôn ám theo mình, không thể nào quên, mà thỉnh thoảng, khi thì 1 tuần, khi thì nữa tháng, nó lại bật ra đau đáu trong mỗi buổi sáng, trên con đường đi làm :

“ Giao mùa một chút nắng vàng hoe

   buổi sáng tôi đi lạnh se lòng

   ngoảnh lại hoàng hoa vàng ký ức

   còn nghe nằng nặng tiếng tình mong…”

Và cứ thế, buộc mình, không làm thơ nữa, cho dù tứ thơ cứ réo rắt nảy ra thường xuyên, nhảy múa trong đầu mình.

Và cứ thế, bảy năm rồi, không khóc cùng thơ !

 

 

Một vài bài thơ của hơn 12 năm cũ

 

 

Photobucket

Photobucket

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Khi trym show hàng hoành tráng mê li




một con trym hết sức sếch xi, hết sức gợi tình và điêu luyện ...... ( Úi, lâu lâu nói chiện Kamasutra cho zui, hehehe)

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

Extraordinary Pantene Commercial




"You can shine" - Tuyệt vời, chưa bao giờ thấy 1 quảng cáo tuyệt vời và nhân văn đến thế

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Sáng nay đi Chùa lễ Phật, lại không sao kềm giữ được nuớc mắt, khi được cài lên áo 1 hoa hồng trắng.... Mẹ ơi....

Bông hồng cài áo

Photobucket
 
Trái tim nguời Mẹ nào cũng chứa đầy bao dung và yêu thương con không bao giờ cạn , có phải vì thế mà những đứa con luôn phung phí tấm lòng của Mẹ ?
      Cha Mẹ nuôi con bao la trời biển
      con nuôi Cha Mẹ tính tháng tính ngày !!!
.
Photobucket
 
Giọt nuớc mắt nào chảy xuôi, giọt nước mắt nào chảy ngược ? Chỉ biết là đắng cay tủi nhục,mẹ nuốt nguợc nuớc mắt vào trong, để, tất cả vì con....
 
Photobucket

Có nguời bạn nói với Walk, Phật tại tâm - không sai, Yêu Mẹ để trong lòng, không sai... Nhưng nếu biết đâu trong phút giây nào đó khi cái ÁC chiếm lĩnh mình và cái THIỆN bị đẩy lui, có phải lúc đó ta đã trở thành ác quỷ ? Có phải lúc đó ta căm ghét Cha Mẹ như là kẻ thù ?

Nói như thế có vẻ cực đoan, nhưng Walk luôn đánh giá 1 con nguời, trước hết qua hành xử và bày tỏ lòng hiếu thảo của nguời đó với bậc sinh thành dưỡng dục ra mình...

        Quê hương mỗi nguời chỉ một

        như là chỉ một Mẹ thôi

       Quê hương mà ai không nhớ

       Sẽ không lớn nỗi thành người

                (Đỗ Trung Quân)

.

Photobucket
 
Cài lên áo bạn 1 hoa hồng đỏ, bạn hãy hạnh phúc vì vòng tay của Mẹ vẫn luôn ấm áp bên bạn. Hãy gìn giữ hạnh phúc ấy, bạn nhé, vì bạn chỉ có 1 nguời Mẹ, 1 nguời Mẹ duy nhất trên đời...
          Nếu có đi 1 vòng quả đất tròn
          nguời mong con mỏi mòn không ai ngoài Mẹ
          cái vòng tay mở ra từ tấm bé
          cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên
                         (Thanh Nguyên)
Photobucket

Nếu quý mình, bạn hãy góp cùng mình lời cầu nguyện, cho Mẹ của Walk an nghĩ siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng, và, hãy cài lên áo của Walk 1 hoa hồng trắng, Mẹ vẫn luôn ở trong tim của Walk, vẫn làm Walk rưng rưng khi nhớ về, vẫn làm Walk chạnh lòng và ghen tị với bạn , khi bạn vẫn còn Mẹ trên đời.

 

Photobucket
 
Mẹ ơi, trong lần cúng 49 ngày cho Mẹ năm ấy, đêm về Mẹ thác mộng cho con, vuốt tóc con và bảo rằng con đừng buồn, đừng khóc Mẹ nữa, Mẹ đã về nơi cửa Phật rồi.....
Làm sao con không khóc cho được khi mỗi lần nhớ Mẹ ? Hả Mẹ ? Con vẫn nguyện cầu với đấng thiêng liêng mỗi ngày Rằm đi Chùa lễ Phật, cầu xin độ trì cho vong linh của Mẹ tiêu diêu siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng, Niết Bàn cực lạc.
Một mùa Vu Lan báo hiếu nữa lại đến rồi, Mẹ ơi !  Hãy tha thứ cho con , nếu khi Mẹ còn trên đời, con đã làm điều gì lầm lỡ làm đau lòng Mẹ, làm mẹ phải khóc vì con....
Dâng đoá sen trắng này lên Mẹ với tấm lòng thơm thảo của con....
 
.
Photobucket
.
LÊN ĐẦU TRANG