Hiển thị các bài đăng có nhãn mythought. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mythought. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

TA THỀ KHÔNG BAO GIỜ BƯỚC VÔ BỆNH VIỆN NÀY NỮA

Òa, hôm nay mình đi giám định minh chứng y khoa theo yêu cầu của Giám định Y khoa để xét thủ tục nghỉ hưu non.

Thiệt tình, lần đầu tiên mình mới biết cái bệnh viện này, và không ngờ thành phố có một bệnh viện chuyên khoa đẹp như thế.


Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Những bước chân âm thầm

"Đi trong chiều mưa hoang, đời biết ai thương mình ..."

Thằng bạn thân của mình, chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, kể cả vài năm sau biến cố 75, Khi đặt chân lên nước Úc, Perth đang mùa tuyết đổ... Nó viết thư về, những dòng chữ viết tay rất đẹp mà thấm đẩm nước mắt, nó viết rằng đến bay giờ tau mới hiểu và thấm thía từng câu chữ trong bài hát "Những bước chân âm thầm", khi mọi thứ bổng dưng lạc lỏng bơ vơ giữa xứ người, có những chiều đi làm về lội trong tuyết trắng mà sự cô đơn làm ngợp tâm hồn tau, để rồi tau vừa đi vừa rơi nước mắt...

Vậy đó, nếu bài hát dưới đây do Walk làm Clip có nhở làm ai rớt nước mắt, xin hãy nhận sự chia xẻ từ Walk, nhé...


Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Ngát hương thời gian mùi thạch thảo

Cậu ra đi rồi ...
Trong ba chị em, Mẹ mình ở giửa và cậu là Út, Mẹ ra đi trước rồi tới dì, và bây giờ là tới cậu.
Cậu hiền lành và chất phác, Ngoại ra đi sớm nên Mẹ mình nuôi cậu cho đến ngày cậu lớn khôn và có gia đình riêng, có lẻ vì vậy, cậu thương Mẹ mình nhiều hơn dì, thương cả các cháu ...
Cậu ở quê lên, chỉ nhất định nhậu với anh em nhà mình, nhất định chỉ ngủ lại ở nhà mình dù nhà mình rất chật chội. Đời cậu cũng cực khổ nhiều, nhưng cậu sống hiền lành nhân hậu, vì thế nên chắc các các con của cậu được hưởng phước đức nên ai nấy đều sống được , không đến nỗi nào nghèo khó.
Ngày Mẹ mình ra đi, cậu về ngay và ôm lấy linh cửu Mẹ mà khóc, nhưng ngày dì ra đi, cậu chỉ đến thọ tang , lạy rồi ra về...
Vậy là cả 3 chị em đều sum họp ở cõi vĩnh hằng. Con thắp nén hương lòng cầu mong cậu siêu thoát và vui sum vầy với Mẹ của con, cậu nhé....

Buồn, làm cái Clip này để mong nhẹ lòng và thanh thản hơn, nhưng lại càng buồn thêm, ...


Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Ngựa hoang về đến bến sông rồi...

Theo như mình nhớ không lầm, thì khoảng năm 1970, Shotguns ra Album đầu tiên của anh Elvis Phương, mà trong đó có nhiều bài tuyệt hay như "Đưa em vào cõi chết - Tôi bán đường tơ - Tiếng hát Sông Lô...", nhất là bài hát này, bài hát "Vết thù trên lưng ngựa hoang", một bài hát đẩy tên tuổi của anh Phương vụt sáng rực trên bầu trời nghệ thuật thời đó.
Nhiều chuyện 1 chút, hồi đó mình còn bé xíu, một chị hàng xóm cách nhà mình 2 căn, là nữ sinh Marie Curie, bả nói Pháp rôm rốp như bắp rang nghe phát mê. Elvis Phương là bạn của chị ấy vì anh Phương là dân Lasan Taberd, trời, 2 người gặp nhau nói chiện rôm rốp bằng tiếng Pháp không hè, hehehe. Mình có qua chơi 2 lần, anh Phương thời trẻ rất đẹp trai, nhìn na ná giống Elvis Presley, có lẻ vì thế mà anh  ấy lấy nghệ danh  là "Elvis Phương". và anh ấy thời trẻ rất muscle, nhìn đẹp lắm.
Một bửa, anh đến chơi nhà chị (chị cũng rất đẹp nha, mà học rất giỏi, nhà treo đầy giấy khen của Marie Curie), lúc này anh Phương đã nổi tiếng rồi, thế rồi, nghe chị quát lớn lên bằng tiếng Việt "Anh cút đi, đừng bao giờ đến nhà tôi nữa, đi theo mấy con Poule de lux ái mộ anh đi...".
Thế là, dù còn nhỏ, mình cũng hiểu là The End 1 chuyện tình, hehehe.

Nhiều chiện tí thôi, bây giờ chúng ta cùng thưởng thức Elvis  Phương hát "Vết thù trên lưng ngựa hoang" hén :

Chú ý chút xíu hén, cuối Clip có hình của những tài tử vang bóng một thời như "Alain Delon - Jean Paul Belmondo" đó, hehehe



Bốn tuyệt phẩm sẽ không bao giờ quên...

Dưới đây là bốn ca khúc nằm trong những tác phẩm để đời theo ý của mình. Chúng ta lần lượt cùng thưởng thức qua những Clips "Made in Walkinclouds" nhé.

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH





TIẾNG HÁT TRÊN SÔNG LÔ




ĐƯA EM TÌM ĐỘNG HOA VÀNG




CHỜ MỘT KIẾP MAI


Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Hai tình khúc để đời trong nhiều thế hệ

"Tiếc thay cây quế giữa rừng, để cho thằng Mán thằng Mường nó leo..."

Ca dao xưa nói để ám chỉ về Huyền Trân công chúa vâng mệnh Vua cha trao thân cho xứ Chiêm để đổi lấy 2 Châu mở rộng bờ cõi.
Lịch sử hay huyền sử ? Có nhiều tranh cải xoay quanh về Huyền Trân. Nhưng riêng mình, mình khâm phục nàng công chúa này, có thể gọi là  một thân nhi nữ vị quốc vong  thân, hiếu đạo...
Ông Phạm Duy viết bài hát  "Nước non ngàn dặm ra đi", có những câu chữ mà mình không hiểu hết rõ ẩn ý trong lời của bài hát, là ngợi ca ?  Là trách móc ? Là tiếc thương một ngọc diệp kim chi ?...
Nhưng rõ ràng một điều tác phẩm này là một trong những tác phẩm bất hủ của nhạc sĩ.

Và cũng là một tác phẩm bất hủ dành cho lứa tuổi học trò ngày xưa với bài "Ngày xưa Hoàng Thị". Một bài hát viết về những rung động đầu đời của thời hoa niên trong trắng tinh khôi, có một chút xao động ngậm ngùi khi "tình trong như đã mặt ngoài còn e", để rồi mất mát ngoáy nhìn khi "Ai mang bụi đỏ đi rồi"...
Dĩ nhiên, hai bài hát này hầu như viết để cho cô Thái Thanh hát, mà không ai có thể hát hay và đạt cho bằng Thái Thanh.

Chúng ta cùng xem-nghe trong hai Clips "made In WalkInClouds" dưới đây nhé...





Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Tình Ca - Rồi hai mươi năm sau

Một trong những điều đẹp đẻ và trân quý nhất của con người, đó tình mẫu tử - phụ tử. Mình kém may mắn khi mất bố từ năm lên ba tuổi, nên Mẹ dồn hết cả tình thương cho những đứa con nhỏ nhất nhà, để các con không trống vắng người cha - Mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha....
Vì thế, ngày Mẹ ra đi về miên viễn, như đất trời sụp đổ, nỗi mất mát ấy lớn quá, vượt quá sức chịu đựng của mình. Và, mình suy sụp, cứ nằm lì một chỗ, chẳng thiết ăn uống, chẳng còn suy nghỉ gì nữa cả với một nỗi thống khổ ngập tràn... Ròng rã gần một tháng như thế, rồi phải gắng gượng mà đứng dậy, mà vượt qua... Và cũng từ giấc mộng đêm đó, ngày cúng 49 ngày, thấy Mẹ về, Mẹ mỉm cười và vuốt đầu mình, nói rằng, con đừng buồn qúa như vậy nữa, Mẹ đã về cửa Phật rồi, con mà cứ than khóc mãi như vậy, thì Mẹ nặng lòng khó mà thành chánh quả... Bàng hoàng thức giấc giữa đêm khuya, mình ngồi nhìn ảnh Mẹ trên trang thờ, và cứ như là thấy Mẹ đang mỉm cười... Và, mình hồi phục...
Chính vì thế, ngày xưa, khi nghe chị Thanh Tuyền hát bài "Lời ru của Mẹ - Rồi hai mươi năm sau", mình đã cảm nhận được lượng hải hà của công ơn Cha Mẹ. Mình thích lẫn say mê bài hát này từ thuở nhỏ. Đây cũng chính là bài hát đỉnh, thành danh của Thanh Tuyền từ sau bài "Nỗi buồn hoa phượng".
Chúng ta cùng nghe và xem qua cái Clip "Made In Walkinclouds" dưới đây nhé !

PS  : Xin riêng tặng cho những bạn Blog đang làm những bậc Cha  mẹ với lòng yêu con vô hạn (như Blogger Holanhuong, Nguoigiaonline, LanVuive, Bacthanhrau, Haphan, Bống, Thunhan, Gioheomay,Chieuchieu, Dongquynh, Pandadt, MakeupRose, Thythy&Me, Aquapham, Sauchua, Noname479, Hanggraphic....Và các bạn khác mà Walk không nhớ nick hết).



Cội nguồn tình yêu của con người từ Cha Mẹ sinh thành mà ra, từ đó mà đứa trẻ lớn lên, trưởng thành và mở rộng ra tình yêu quê hương đất nước với cả tự tình - truyền thống dân tộc, mình nghỉ vậy.
Nhạc sĩ Phạm Duy đã viết bài ngợi ca điều đó trong bài hát "Tình Ca", và hình như là bài hát này khó có ai hát hay vượt qua được Cô Thái Thanh.
Mình săn tìm file lẫn Clip này lâu lắm rồi với một ước muốn nho nhỏ là để ghi lại một tình cảm trân trọng về một bài hát quá tuyệt vời với tài hoa của Nhạc sĩ - Ca sĩ. Nhưng không tìm được file nào có chất lượng tốt.
Cứ đi rồi sẽ đến, cứ tìm rồi sẽ gặp, mình tin vậy. Và tình cờ biết bạn cũng yêu thích Thái Thanh nên mình hỏi thử Blogger Nguoigiaonline, ơn trời, bạn ấy đã gửi cho mình 1 file nhạc quá tốt, chất lượng cao.
Thế là có cái Clip "Made in Walkinclouds dưới đây để chúng ta cùng thưởng thức nhé , xin mời :



Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

C'est à Orly...

Thuở ấy, đâu có Net như bây giờ. Chỉ nghe nói hoặc hình dung về Paris qua những trang báo hiếm hoi như "Les Copain",... Mà tạp chí, báo màu nước ngoài nhập về hồi đó mắc lắm.
Paris nói riêng hay nước Pháp nói chung cứ long lanh, mê hoặc 1 cách huyền ảo qua từng trang tạp chí, bộ phim, bài hát như thế.
Cũng nghe nói, thuở ấy phi trường Orly nằm trong số ít những phi trường lớn nhất của thế giới. Và bài hát "Adieu Jolie candy" càng mê hoặc hơn khi nó chứng kiến một cuộc chia tay đau đớn của tình yêu... "Tiễn em nơi phi trường" là lời dịch của bài hát gốc, nhưng gần sát nghĩa...
Trời, giai điệu nghe đã đẩm nước mắt, mà khi nghe ca sĩ gọi vang vọng "Adieu".... càng đớn lòng biết bao...
Chúng ta cùng nghe Elvis Phương hát "Adieu Jolie candy" trong cái Clip " Made In WalkInClouds " dưới đây nhé !


Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Búp bê không tình yêu

Cùng thời và cùng tài sắc như Sylvie Vartan có France Gall. Cô này có 1 nhan sắc "rất Pháp" và 1 giọng hát quyến rủ. Mà công nhận thời trang Pháp những năm đó rất hay, quyến rũ mà kín đáo, sang trọng lịch lãm mà vẫn rất đơn giản với những đường nét cắt cúp.
Mình nhớ nhỏ Aqua có nói là nàng ta mê thời trang của Sài Gòn thập niên 60 của thế kỷ trước, đó đó, chính là những nét thời trang của Pháp đó...
Thời đó, phim Pháp, nhạc Pháp ngự trị gần như là chiếm lĩnh giới trẻ Saigon. Có lẽ vì thế, người Saigon những năm đó rất lịch thiệp mà hào hoa. Mình nhớ, từ những năm mình học lớp 10, 11 rồi 12 là áp sát ngày 30/4... Đứa nào đi học mà bao sách vở bằng bìa tạp chí "Le Copain" là oách lắm á, hehehe... Rồi truyện dịch văn học Pháp và phim ảnh Pháp như Lolita, Soleil rouge.... làm  điên đảo giới trẻ Saigon.

Bây giờ, chúng ta cùng nghe France Gall hát "Poupee de cire - Poupee de son" trong cái Cilp "made in Walkinclouds" dưới đây hén, hehehe...


Ta sẽ không quên bao giờ...

Ta sẽ không quên bao giờ...
Đúng,  làm sao quên được những ký ức tốt đẹp của một thời. Thời mà "Đời còn một thời để yêu, yêu trong bóng đêm lẻ loi, ... yêu cho quên tình ngày tháng...".
Tình yêu có tiếng sét (coup de fourde) không ? Mình không biết, nhưng tình yêu mà được xây dựng gắn bó theo một thời gian dài, từ tuổi thơ là bạn rồi đến khi trưởng thành thì phát triển thành tình yêu... Mình nghỉ, tình yêu này sẽ vĩnh viễn ở trong ký ức của ta mãi mãi.
Vì thế, khi Sheilla từ một cô bé vô danh với mái tóc chải lật ra sau cất tiếng hát lên bài hát "Bang Bang", nó đã làm say đắm cả thế giới hồi đó, cái thời xưa rất xưa...
Chúng ta cùng nghe và xem qua cái Clip "Made In Walkinclouds" dưới đây nhé, hehehe.


Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Không bán mua tình yêu !!!

Không biết là đã già thực sự chưa mà mình hay hoài niệm về ký ức xưa và chỉ mê những ca khúc trước năm 75, kể cả nhạc nước ngoài ?

Chẳng hạn như là nhạc Pháp, thời trước, nhạc Pháp hay tuyệt vời, rất nhiều những ca khúc bất hủ mà đến tận bây giờ mấy em thế hệ 9X mình vẫn thấy thích nghe . Cũng giống như nhạc Việt thời đó, mỗi bài hát viết hầu như định danh cho 1 ca sĩ, và từ bài hát đó mà ca sĩ vụt thành danh sáng chói trên bầu trời nghệ thuật. Ngộ, mình lại rất mê 1 số ca sĩ  Pháp trong phát âm của họ, rất đặc trưng, cách phát âm 1 số từ hay âm tiết mà nghe là biết chính là ca sĩ đó.
Chẳng hạn như cô Dalida thì phát âm âm mũi những từ bắt đầu "H câm" và "R" thì nghe rất đã, Christophe thì phát âm những từ có âm tiết "U" nghe không lẫn vào ai được, Enrico Macias thì phát âm những từ có âm tiết "A" nghe cực hay như "Il n'ya le complaindre"....

Bây giờ, chúng ta cùng nghe 1 trong những bài hát đã đánh bóng tên tuổi của Enrico Macias nhé, đó là "L'amour c'est pour rien" trong cái Clip Made in Walkinclouds dưới đây, hehehe...



Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Dấu chân kỷ niệm

Hồi xưa, xưa ơi là xưa, hình như là 10 tuổi. Lần đầu tiên mình biết bài hát này và là lần đầu tiên nghe và biết tiếng hát của chị Hoàng Oanh.
Hồi đó, là do bà chị sai đi ra tiệm Sóng Nhạc mua cái đĩa mới ra của Hoàng Oanh. Thời đó, cái đĩa mắc lắm, to đùng, sang hơn thì mua đĩa nhựa hình như gọi là đĩa 45 vòng, và phải xài kỷ lắm, nâng niu đĩa lắm, vì nếu bị trầy xước hay cong vênh đĩa là thua ... Và, hát bằng máy hát đĩa, mà thời đó gọi là máy hát PICK-UP. (Là cái máy có cái hộp kính  ở bức ảnh dưới đây)

Trong cái đĩa này nhớ hình như chỉ có 5 hay 6 bài hát, mình mua cái đĩa như bây giờ gọi là "Album của Hoàng Oanh" vậy.
Trong đó, có 2 bài mình nghe mê mẫn, mấy chục năm vẫn còn mê. Đó là 2 bài hát tủ và thành danh của chị Hoàng Oanh là bài "Tình yêu trả lại trăng sao" và "Dấu chân kỷ niệm".

Search tìm trên mạng thì bài "dấu chân kỷ niệm" chỉ có chị Giao Linh hát, cũng hay ngang ngửa như Hoàng Oanh vậy, hì hì. Thế, nên mày mò làm cái Clip dưới này đây, nghe và xem hén :



Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Bao lần đi gối mỏi chân mòn...

Khi chia tay, có hận thù nhau ? Khi đôi ngã, có oán trách gì nhau ? Thì thôi "Thì chớ mang nỗi buồn theo bước đời"...
Cuối tuẩn, mời các Blogger cùng thưởng thức Clip "Made in tự tui", nghe để thư giản thôi nhé, đừng mang tâm sự khi nghe kẻo mất niềm vui ngày cuối tuần...


  LYRIC : HAI LỐI MỘNG

Xin giã biệt bạn lòng ơi
Trao trả môi người cười
Vì hai lối mộng hai hướng đi
Mình thương nhau chưa trót
Thì chớ mang nỗi buồn theo bước đời
Cho dù chưa lần nói

Nhưng nếu còn đẹp gì nhau
Xin nhẹ đi vào đời
Gợi thương tiếc nhiều đau bấy nhiêu
Mình chia tay đi nhé
Để chốn nao với chiều mưa gió lộng
Ta dừng vui bến mộng

Thôi nhắc nhở để mà chi
Quay về xưa làm gì
đời hai lối mông hai hướng đi

Niềm ưu tư tôi đếm
Từng bước trên phố nhỏ đau gót mềm
Sao rụng nửa đường đêm ...

Bao lần đi gối mỏi chân mòn
Tâm tư nặng vai gánh
Đường trần cho đến nay
Chỉ còn bờ mi khép kín
Giấc ngủ nào quên,
Giấc ngủ nào gọi tên ....

CA KHÚC NÀY DO CHỊ GIAO LINH TRÌNH BÀY, LÀ 1 TRONG NHỮNG BÀI HÁT TỦ VÀ THÀNH DANH CỦA GIAO LINH



XIN NGHE THÊM QUANG LÊ HÁT, QL HÁT BÀI NÀYHƠI MÁI, NHƯNG HAY...


Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Cho anh nhận diện quê hương....

  Mời các Blogger nghe và xem cái Clip "Made in tự tui" nhé.
Theo mình, bài hát " Những đốm mắt hỏa châu" chỉ có chị Giao Linh hát là đỉnh nhất....


Nghe bài hát này, cứ nhớ về 1 thời ký ức. Thuở đó, buổi tối hay đến nhà thằng bạn, nhà nó đúc 5 tầng lận, trẻo lên sân thượng nhìn về phía Thủ Thiêm, hỏa châu sáng rực trời, xen lẫn tiếng đại bác thụt đì đoàng rung chuyển không gian... Xem và lo, lo lắm, vì đa gần tới tuổi quân dịch.... Hai thằng nói với nhau, tụi mình nếu dính quân dịch thì đi hải quân nghen, .... Bây giờ, nó là 1 bác sĩ giỏi giảng dạy ở 1 trường đại học của Mỹ, còn mình ???... Âu cũng là số phận !!!




Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Đêm nay mưa về Hoàng Thành...

  Duy Khánh là ca sĩ và cũng là một nhạc sĩ. Ngày xưa giọng ca của ông được xếp hạng best của nhạc sến. Sến mà hay, sến mà nghe rồi là không bao giờ quên, sến .... kệ ai, ai cao sang nghe nhạc hàn lâm, mình thì nghe đủ thứ, miễn là mình thấy hay , mình cảm thụ được vẻ đẹp của tác phẩm nghệ thuật. Với mình, nghe "Khúc Sonate bên hồ" của Chopin, cũng hay tương đương như bài hát dưới đây của Duy Khánh, hehehe.

Trong các bài hát viết cho Huế, lạ một điều, mình lại thích nhất bài "Sầu cố đô", không giải thích được, chỉ biết là ngay từ lần nghe đầu tiên, mình đã chết với bài hát này... Vì thế, mình kỳ công đi search , chẳng những search ảnh, mà phải quyết tâm tìm cho bằng được bài hát do chính Hoàng Oanh hát, đúng rồi, chỉ có Hoàng Oanh hát bài này là đỉnh nhất.

Và bây giờ, mời các Blogger xem clip Made In tự tui nè, hehehe...








Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Tám Điệp Khúc Dâng Mẹ

Có  những bài hát mà nhạc sĩ và ca sĩ như  viết và hát bằng máu trong tim mình. Ca từ đẹp, giai điệu hay, giọng hát có hồn và thu hút... Xuất hiện và sống mãi trong lòng khán thính giả, thách thức cả thời gian. Và càng nâng cao tầm giá trị của nghệ thuật khi bản thân nhạc sĩ - ca sĩ đó sống có đạo đức ( Mình viết thế, vì mình mới đọc được dăm thông tin về ông Phạm Duy và Cô Khánh Ly.... Biết thông tin, dù chưa chắc chắn về độ chính xác, nhưng mình cảm thấy giảm đi rất nhiều yêu thích về những bài hát của họ).

"Tám Điệp Khúc" là một trong những bài hát bất hủ đó ( theo cảm nhận của mình).

Đêm qua, khi lang thang trên Net, mình tìm được bài hát này do chị Hoàng Oanh hát, và cũng đêm qua, khi xem lại các ảnh gia đình lưu trong PC, nỗi nhớ Mẹ lại ùa về, và rưng rưng khi nghe chị Hoàng Oanh hát, để cả đêm không ngủ được khi cồn cào nỗi nhớ ấy.

 Vì thế, mình đã download bài hát và design, xử lý lại thành một Clip, để kính dâng lên vong linh của Mẹ, để thèm được nghe tiếng Mẹ la rầy, để thèm được hạnh phúc như khi xưa mỗi lần Mẹ vuốt đầu con trẻ....

 Và, để tặng bạn bè, những ai đang còn hạnh phúc lớn  nhất đời người là còn có Mẹ trên đời. Bạn hãy làm mọi cách để Mẹ biết rằng bạn luôn yêu Mẹ nhé, hãy luôn làm cho Mẹ mỉm cười, đừng giận hay oán trách Mẹ khi Mẹ la rầy bạn... Vì bạn chỉ có một người Mẹ duy nhất trên đời... Để khi nào đó, khi cài trên áo hoa hồng bạch, bạn sẽ không ray rứt ân hận và tự trách bản thân mình, bạn nhé !





Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Giấc ngủ mong chờ, qua cơn thành bại mắt còn đỏ hoe

Đọc cái title, chắc bạn giật mình ? Không có gì cả, vì đó sự chiêm nghiệm của mình trong Lyrics một bài hát.
       "Bảy ngàn đêm góp lại", đó là bài hát mình nghe lần đầu tiên những năm trước 75, nghe và ấn tượng, để nhớ mãi, với lần đầu ấy do ca sĩ Hoàng Oanh trình bày. Có thể nói, đây là một trong những bài hát góp thêm phần thành danh của chị Hoàng Oanh.
        Nhưng bây giờ nghe lại với Duy Khánh và Quang Lê, thì mình thấy bài hát này nên để cho giọng nam hát thì hợp hơn. Vì đó là bài hát dành cho tráng khí của một thanh niên, thành bại, thắng thua trong cuộc đời để rồi " Giấc ngủ mong chờ, cơn mơ thành bại, mắt còn đỏ hoe".
        Hãy làm một phép chia - 7000 chia cho 365 thì gần bằng 20  năm - 7000 đêm để trở thành tráng niên của thời 20 tuổi. Hai mươi tuổi mà trong thơ của Quang Dũng thì là " Em mÃi là hai mươi tuổi , ta mãi là mùa xanh xưa...". Hai mươi tuổi, khi mà biết bao hoài vọng, bao nhiêu là ước mơ, để sống, để yêu  và khát vọng...
        Có vấp ngã, có thành và có bại, có thương yêu và có cả khổ đau, có lọc lừa man trá và có cả hạnh phúc, mà nhiều khi hạnh phúc không trải bằng thảm hoa hồng...vậy mới sống cho ra sống.
        Nhưng trên tất cả, đó chính là cuộc sống mà số phận đả dành sẳn riêng cho mỗi cá thể con người.  Với tình thương vô tận của Cha Mẹ, của bạn bè, anh em, và mọi người xung quanh. Số phận đó, có khi mỉm cười ban phát cho ta thứ hạnh phúc, và cũng lăm khi giáng cho ta những đớn đau tủi nhục lẫn mất mát tủi hờn.
       Sống chính là trải nghiệm, bởi thế, từ thuở 16 tuổi, khi nghe bài hát này lần đầu, nó đã hằn mãi trong tâm hồn của mình. Và, cho đến giờ này, nó vẫn là một bài hát yêu thích và không thể nào quên của mình. Mãi đến tuổi này, mình vẫn còn chiêm nghiệm đời qua Lyrics của bài hát và giai điệu tuyệt vời của nó.
        Cũng nói thêm, tác giả là anh Trầm Tử Thiêng, một nhạc sĩ tài hoa có nhiều bài hát rất người mà cũng rất bi tráng . Mình tự hỏi tại sao Trung tâm Thúy Nga hay ASIA làm nhiều chương trình tôn vinh các nhạc sĩ, mà họ lại quên mất hay bỏ qua người nhạc sĩ tài hoa này ???
        Bây giờ, mời các bạn chúng ta cùng chiêm nghiệm cuộc đời qua mắt nhìn của chàng trai hai mươi tuổi trong clip dưới đây qua tiếng hát của Quang Lê...






(Nếu clip ở Youtube chậm thì mời các bạn xem Clip bên dưới )



LYRICS :
Bẩy ngàn đêm góp lại thành lời, tường tận tình đời, qua bảy ngàn đêm
Những người trai thành sử rạng ngời, những người em thấm ngọt son môi.
Bảy ngàn đêm, ta biết yêu rồi, em về với người, cho chị thêm vui.
Anh lớn khôn rồi, anh ra chiến trường, cho Mẹ anh thương.
Ôi , cả thời gian, tóc Mẹ bạc màu, áo chị sờn bâu.
Đêm qua đêm, súng ru em ngủ. Còn đâu nồng nàn, ....
Bảy ngàn đêm, giấc ngủ chưa tròn, giấc ngủ hao mòn.
Cơn mơ thành bại, mắt còn đỏ hoe.

Những vành môi khép lại chờ người, dành trọn nụ cười.
Ôi, bảy ngàn đêm, những người anh bày tỏ tình đời.
Những người em hết dạ thương tôi.
Bảy ngàn đêm, ta biết yêu người, dẫu về với người, chưa trọn đêm vui.
Qua phút êm đềm, nay ta đã thành duyên nợ trong tim.
Ta trở về đây, tóc Mẹ bạc màu, áo chị sờn bâu.
Đêm thiên thu, với em ru ngủ bằng câu chuyện tình.
Bảy ngàn đêm, mắt tỏ canh mờ.
Giấc ngủ mong chờ qua cơn thành bại, bây giờ là đây....
Giấc ngủ mong chờ qua cơn thành bại, bây giờ là đây....


Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Tháng 05 (2012) - Những niềm vui từ Dalat

Tháng 05,

Tháng của những bế tắc trong công việc, mình muốn khủng hoảng và stress. Nên có dịp là đi, có cơ hội thì viếng những nơi tâm linh, chỉ mong tìm được sự an ủi, bình an hay chỉ là 1 chút của sự cứu rỗi từ những đấng thiêng liêng.

Những chuyến đi dù mệt , nhưng khi trở về nó luôn giúp cho mình tự làm mới chính mình, thoát khỏi những bế tắc tưởng chừng như bị dồn vào cuối ngỏ cụt không lối thoát. Nhìn đời và vạn thứ nhẹ nhàng hơn, trong suốt hơn để đủ bình tĩnh mà lách qua khỏi những khốn cùng...

Và, Dalat là 1 trong những chuyến đi đó - Bạn thấy mình cứ dàu dàu, đăm chiêu, ít nói hẳn đi, bạn lo lắng và cùng đứng cạnh bên mình, bạn kéo mình đi Tây Ninh để khẩn cầu nơi núi thiêng , bạn lần này lại kéo mình đi Dalat, để mong giúp mình thấy nhẹ nhàng hơn...

Trong chuyến đi lần này, mình cũng thấy vui lên khi lần đầu được gặp chị, một người chị dịu dàng mà trước đây chỉ biết nhau qua BLog, một người chị trong Nhóm "Văn Khoa"...

Chị là chị GiaMinh, 1 người chị thân thương quý mến, từ BLog bước ra đời, chị vẫn vẹn nguyên sự dịu dàng ấy, nhan sắc vẫn còn đọng lại nơi chị 1 vẻ đẹp nhẹ nhàng và rất đỗi dịu dàng. Chị lo lắng và quan tâm đến mình từ những điều rất thân tình, như là 1 người chị đối với đứa em trai cách xa lâu ngày gặp lại... Khi mình nhắn tin hỏi chị có về Dalat không ? Chị nói có và mong chị - em sẽ gặp nhau ở Dalat. Chị hỏi tụi em đã Order khách sạn chưa và chị chỉ bảo tận tình đường đi nước bước... Hai chị em hẹn nhau sẽ gặp ở quán cafe "Hoa Violette ngày thứ tư", mình hỏi em đi cùng bạn, có gì bất tiện không ? Chị bảo bạn của em cũng là em của chị... Rồi chị trò chuyện với mình và bạn của mình như là 3 chị em ruột thịt...

Sáng hôm sau chị bảo hai đứa em nhớ lên chùa Sư Nữ Linh Phong xem sương mù buổi sớm, tháng 05 mùa này Dalat có sương mù đẹp lắm, rồi chị mời 2 đứa em về nhà chị dùng cafe nguyên chất do chị trồng và tự tay chế biến....

Chị GiaMinh ơi, em không nói ngoa đâu, cafe do chị trồng ngon tuyệt diệu, em nghe nhỏ Minh Trang kể lại mà chưa tin, lần này em nếm rồi thì phải công nhận là nó ngon quá chị à, là 1 tín đồ của cafe, em nói chắc chắn như thế.

Mấy chị em chia tay nhau, bọn mình đi tiếp qua Trại Mát để viếng chùa Linh Phước, còn chị thu xếp để trở về Saigon vào buổi trưa, chị em chia tay nhau quyến luyến và hẹn gặp nhau ở Saigon. Trời Dalat buổi sáng sớm rất lạnh, nhưng ấm áp quá, có phải không chị GiaMinh ?

Và , tụi em hẹn sẽ trở về "Hiên Cúc" cùng các chị, vào 1 dịp rất gần chị nhé...

Hiên Cúc mùa này đã đổi sắc - Lối vào nhà của chị

Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket


Một vùng núi đồi thung lũng bình yên thanh thản lạ lùng bao quanh nhà của chị
Photobucket



Photobucket


Chị tự trồng 1 vạt cafe nho nhỏ mà ngon tuyệt vời

Photobucket



Photobucket


 

Ở quán cafe "Hoa Violette ngày thứ tư"

Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket



Bonus : Những góc ảnh ngộ nghỉnh của Dalat

Câu cá chờ thời ở HỒ Xuân Hương...

Photobucket


Tắm ngựa ở đầu nguồn thác Cam Ly

Photobucket


Lavabo rất hay ở cafe "Hoa Violete..."

Photobucket


Hai thế hệ cùng đua tài ở phố đêm

Photobucket
 
LÊN ĐẦU TRANG