Google+ Badge

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

Tears




Đức tin

 

Chiều tối,

Ngang qua nhà thờ nhỏ

Thứ sáu mà sao nhà thờ đóng cửa sớm thế nhỉ ?

Tất cả tối đen như mực, chỉ còn nơi hang đá có tượng Thánh Mẫu là thắp sáng đèn.

Thấy 2 cô bé, đi xe Amore, đừng lại ngoài cổng rào. Cổng đã khoá, 2 cô bé quay xe đến vòng rào sát tượng Thánh Mẫu, quỳ sụp xuống nơi tường rào chắp tay khấn vái, thấy và xúc động lạ thường.

Có lẻ, gia đình 2 cô bé này đang có việc gì nguy khốn hay đau lòng lắm, cho nên phải tìm đến nơi linh thiêng khấn xin trợ giúp.

Thấy và cứ suy nghĩ mãi....

 

 

                            

Cũng giống như hai cô bé ấy. 8 năm truớc, khi Mẹ vật vả đau đớn trên giường bệnh. Tuổi già như trái chín cây, như ngọn đèn lắt lay trước gió, bao nhiêu là thứ bệnh ập vào, làm con, nhìn mẹ như  thế mà đau cắt ruột gan...

 

 

Nghe nói điện thờ Phật mẫu Quán Thế Âm nơi Linh Sơn Vọng cảnh là chốn linh thiêng để cầu phước đức, Walk thu xếp chuyến đi trong 3 ngày, hành hương khấn bái vì Mẹ.

Nơi đài cao trên tầng sen ở giữa đỉnh đồi , giữa bốn bề ngàn thông rì rào lộng gió. Nuớc mắt rơi, lòng vẫn đau đáu về nhà,  nơi mẹ đang thiêm thiếp đang trên giường hồi sức ở bệnh viện. Walk chắp tay cầu xin Phật Mẹ, nếu Mẹ của con đã đến phần số, xin Phật Mẹ hãy độ trì ra đi trong nhẹ nhàng trong thanh thản, nếu Mẹ của con chưa đến vòng luân hồi, xin Phật Mẹ hãy lấy đi của con 5 năm sống để bù đắp cho Mẹ của con sống trong thời gian còn lại trong an nhàn hỉ lạc, hoặc hãy lấy đi cuộc sống của con chứ con không đành lòng nào nhìm nguời rứt ruột sinh ra con đau đớn vì bệnh tật tuổi già lúc bóng xế chiều hôm... Khấn bái chan trong nuớc mắt, lệ rơi ướt oà sen, đập đầu xin đấng thiêng liêng chứng giám độ trì... Không còn cách nào nữa, không còn tiền bạc hay y học hiện đại nào nữa. Chỉ còn duy nhất 1 đức tin.

Không biết đức tin có chứng quả lòng thành hay không ? Không biết lòng từ bi của đấng thiêng liêng hiển linh độ trì thế nào mà khi trở về, lạ thay, Mẹ đã được bác sĩ cho xuất viện về nhà, nhưng dặn rằng, bà cụ muốn gì thì hãy chiều, thời gian còn ngắn lắm...

Nhưng Mẹ của Walk đã sống  thanh thản và an nhàn không còn đau đớn vật vả nữa trong suốt quảng thời gian còn lại, gần 1 năm, cho đến khi ra đi, ra đi cũng rất nhẹ nháng, gọi con cháu, nói Mẹ mệt quá, mẹ đi nhé, rồi thở hắt, xuôi tay và nhắm mắt mà môi cuời mỉm.

Từ ấy, Walk tin là có đức tin, có Trời,có Phật.

 

 

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Ngày của Mẹ ( 9/5/2009)

Photobucket 

 

Đi Chùa lễ Phật.

Rằm tháng tư Phật tử đi lễ Phật đông quá, ở chùa Vĩnh Nghiêm có bày thêm lễ đài tắm Phật nữa. Thấy cũng hay hay, huyền thoại Phật tích, lúc đản sanh Ngài bứoc đi với mỗi d u chân  nở 1 đoá sen hồng, bà Ma Ya tay vin cành hoa Vô Ưu mà đản sinh ra Ngài.

Trong huyền tích tôn giáo, ở Thiên Chúa Giáo thì vị trí của Đức Mẹ Thánh nữ Maria được tôn vinh như là 1 đấng hằng cứu giúp, còn trong Phật giáo thì bà Da Du Đà La đơn giản chỉ là 1 người Mẹ, 1 nguời Mẹ có 1 đứa con là đấng chí tôn cứu thế. Mình thích Phật Giáo ở điểm này.

Có người viết ở Blog nào đó, rằng thì ứng xử hành vi gắn hoa hồng trắng hay hoa hồng đỏ của ngày Vu Lan xuất phát từ ngày Mother’s Day của Mỹ. Mình không quan tâm , đâu cần thiết phải rạch ròi như thế, điều quan trọng là dù ở đâu, dù màu da gì, dù ngôn ngữ nào… Con người đều giống nhau ở chỗ là ai cũng có 1 bà Mẹ, 1 bà Mẹ duy nhất đã rứt ruột mang n ng đẻ đau sinh thành ra mình, và, tri ân tình Mẹ thì phải là điều tất yếu của đạo lý làm người. Riêng mình, mình vẫn thích tập tục gắn hoa trong ngày lễ Vu Lan mà thôi. Vì, trong ngày ấy, không khí trang nghiêm và huyền hoặc khói hương tâm linh ở các đền chùa đã mang ý nghĩa tri ân Mẹ đến 1 tầm cao diệu vợi, thiêng liêng vô cùng, nhất là khi chiêm bái và khấn nguyện nơi thờ Đức Bồ Tát Mục Kiều Liên, Ngừơi mà đã đi tìm Mẹ suốt các tầng địa ngục, chỉ để mong dâng lên Mẹ 1 bát cơm hiếu thảo, để cứu chuộc các tội lỗi cho Mẹ… Ôi, có phải hiếu thảo là đạo đức cơ bản của con người ?

Năm nào cũng thế, nhất là đã gần 8 năm nay, mình không bao giờ cầm được nước mắt khi Lễ Phật xong và được gắn lên ngực áo hoa hồng trắng. Mẹ đi rồi , nhưng Mẹ vẫn luôn ở trong trái tim mình và ký ưc về Mẹ vẫn luôn tươi mới như ngày nào.

Tôn vinh Mẹ là 1 điều nên làm, nhưng đừng chỉ tôn vinh trong duy nhất 1 ngày, mà hãy làm điềuđó trong suốt thời gian, khi ta còn có Mẹ trong đời. Nếu lở làm Mẹ buồn 1 ngày nào đó, thì hãy quỳ xin Mẹ tha thứ. Nếu mang lại nhiều niềm vui cho Mẹ trong từng ngày Mẹ còn ở bên ta, thì hãy xem đó là hạnh phúc, là nghĩa là nhân của đứa con.  Trong mắt Mẹ, ta không bao giờ lớn cả, chỉ mãi là đứa trẻ mà Mẹ cưu mang 9 tháng 10 ngày, sinh nặng đẻ đau, lời ru bú mớm nâng niu…

“nếu có đi một vòng quả đất tròn

 nguời mong con mỏi mòn không ai ngoài Mẹ

 đôi vòng tay mở ra từ tấm bé

 cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên…”

(Thanh Nguyên)

 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

Cám ơn đời

Photobucket

 

Một ngày nhiều hồi hộp và lo toan.

Ngóng tin đứa em gái hôm nay ra toà xử để phán xét quyền nuôi con sau khi divorce. Em tôi đã đau đớn vật vả biết bao khi xé lòng mình rời xa người hôn phối. Em tôi đã cắn răng nuốt ngược xiết bao những dòng nước mắt đau khổ nhọc nhằn vất vả nuôi con của bà mẹ đơn thân.

Tôi sợ, sợ cho em em tôi.

Nếu luật pháp không công minh, nếu cái ác đè bẹp thiện luơng thì liệu em của tôi có sẽ đứng vững hay không khi bị rứt từ tay 2 đứa trẻ máu mủ của mình... Lạy trời, tôi và bạn bè cầu nguyện cho sự công minh của đời , của trời sẽ dành cho em tôi.

Buổi tốI,

Oà vở niềm vui và hạnh phúc khi em báo tin đã thắng kiện, 1 chiến thắng đầy nghị lực vì em là người bị khởi kiện từ chính kẻ đã đầu ấp tay gối của mình, kẻ đã góp phần sinh ra 2 đứa trẻ đẹp như thiên thần rồi giủ áo dứt tình không thương tiếc, không đoái hoài, rồi bây giờ trở mặt đòi dành lấy quyền nuôi con.

Công lý còn trên đời này, lòng trời đã phò trợ cho niềm tin và cầu nguyện của con nguời.

Em tôi đã chiến thắng xứng đáng với niềm kiêu hảnh về nhân cách và giá trị làm mẹ, 1 bà mẹ đơn thân. Hãy hạnh phúc đi em với niềm vui đã giữ lại được con của mình.

Thêm niềm vui tiếp nối nữa khi bà chị chạy lên báo đã tìm lại được hai chiếc nhẫn kỉ vật của mẹ để lại, thì ra nó bị rơi và lăn trong kẹt sàn.

Cám ơn đời

 

Photobucket

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Mất mát

Ngủ.

Cửa sổ mở.

Bàn làm việc sát cửa sổ.

Cái đĩa con, để 1 ít tiền lẻ và 2 chiếc nhẫn.

Sáng, thức dậy, biến mất

Tiền thì không đáng tiếc.

Tiếc là 2 chiếc nhẫn hạt xoàn là  kỷ niệm của Mẹ để lại, Mẹ để dành cho con cưới vợ.

Mất mát lớn không phải là giá trị vật chất hay tiền bạc, mà đó là kỷ vật và kỷ niệm, là tấm lòng của Mẹ.

......

Buồn

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

Lễ là ngày nghĩ

Photobucket

 

“Có bao nhiêu gia đình làm giỗ nguời thân trong những ngày này?”

Mình không biết và không trả lời được, nhưng cái câu hỏi ấy cứ đau đáu và nghe chừng như xót xa, ray rứt vô cùng !

34 năm đã trôi qua, sao mọi thứ không thể chìm vào quên lảng nhỉ ? Sao mọi thứ của quá khứ không an nghĩ để cho những nguời còn sống tiếp tục trong hành trình vất vả làm ngừơi, làm nguời tử tế thiện lương đâu phải dễ dàng .

Sao cứ vào những ngày này lại lôi quá khứ ra để làm đau nhau, để mà bật lên vết thương tưởng đã lành sau ngần ấy năm ?

Mỗi đất nuớc đều có thời kỳ và vận hội riêng của nó, chỉ có lịch sử mới trả lời được theo dài năm tháng từ thiên niên kỉ này qua thiên niên kỉ khác. Dân tộc Do Thái lưu vong mấy nghìn năm có lẻ ? Nhưng tính hợp nhất và giữ gìn bản sắc dân tộc đoàn kết rất cao, để vào thời hiện đại này, họ đã tìm lại được đất nước của mình.

Còn tổ quốc của mình ? Mỗi đất nuớc đều có vận hội của nó cũng như mỗi con người đều có số phận của riêng mình.  Walk không bao giờ ân hận vì ngày ấy mình đã ra đi nhưng không thành, có chăng, chỉ  tiếc khi thấy bạn bè cũ quay về thăm lại quê hương thành đạt quá. Nhưng ít nhất Walk cũng thấy mình hạnh phúc hơn các bạn, vì mình luôn sống trong vòng tay của ruột thịt, các bạn sống tốt hơn nhưng luôn mang trong hồn 1 niềm thương nhớ hoài vọng quê cha đất tổ. Để ngày trở về oà vở niềm vui với định nghĩa  “ ra đi là để trở về”.

“Lễ có đi đâu chơi không ? “

Hì, những ngày này gặp nhau ai cũng hỏi nhau như thế, nhất là dịp lễ này trùng với ngày cuối tuần. Đâu phải Lễ là phải đi chơi , đi xa đâu nhỉ ? Walk nghĩ tới cái cảnh chen chúc nhau ở các khu du lịch, ở các địa danh nghĩ mát mà kinh hãi. Buớc vào nơi nào cũng bị chặt chém kinh hồn, với cái câu thông dụng là “ Lễ mà anh ơi, thông cảm đi…”

Mấy năm rồi, Walk chọn nghĩ ngơi là chính, ăn, ngũ, đọc sách, dọn dẹp lại mấy cái thứ mà mình bày bừa ở nhà, chơi với cháu, xem những bộ phim mà mình yêu thích. Sáng thì được nướng tới cháy khét, nằm xem phim lim dim thì ngũ thoải mái… Xem như mình tự thư thả cho chính mình là chính.

Mà nếu đi chơi xa thì đi với ai nhỉ ? Bạn bè thì ai cũng có GĐ riêng hết rồi, chả nhẻ mình chen vào làm cục thịt thừa nhà nguời ta sao? Hehehe. Nếu đi thì chỉ đi với nguời mà mình yêu, như thế mới thú vị. Mà nghĩ lễ đâu phải đồng nghĩa với ăn chơi đâu nhỉ , đâu phải đồng nghĩa với đi du lịch xa đâu nhỉ ? nghĩ ngơi thư giản cho chính mình cũng là 1 cách xả stress mà, đúng không ?

Sáng nay đắt 2 thằng nhóc cháu đi Đầm Sen chơi vì chúng biểu tình quá xá, than thở quá xá,  là nghĩ lễ mà chẳng được dắt đi đâu chơi. Tội nghiệp, thương quá nên đành dắt chúng đi.

Vào Đầm Sen là lại nhớ những năm tháng ấy móc sình đào hồ vất vả nơi công truờng, cái mùi sình lưu niên của bãi rác và bãi tha ma của Đầm Sen thời ấy vẫn còn ám ảnh Walk cho đến mãi bây giờ. Cũng là 1 cách kiếm sống trong giai đoạn cả nuớc ăn độn bo bo bột mì . Rồi cũng qua, cũng sống được và tồn tại được. Mà có lẻ giai đoạn ấy đã giúp cho mình hiểu rõ về con nguời nhiều hơn, hiểu rõ bản thân mình- từ 1 chàng thư sinh trắng trẻo- có trụ được với lao động chân tay không ?

Vào Đầm Sen, bực quá, 1 gói con mèo hét giá 18 ngàn, hỏi lại thì còn nói giá công viên niêm yết, có gắn mác giá đàng hoàng nữa. Vào Băng Đăng, mua vé cửa rồi, thế mà cái cầu tuột băng bé tẹo lại đòi thêm 3 ngàn mới cho tuột. Một kiểu làm ăn rất mất văn hoá, thế là cương quyết không cho 2 thằng nhóc tuột dù bọn chúng năn nỉ , Walk bảo, đã mua vé vào cửa mấy chục ngàn, bi giờ chỉ được tuột 1 lần 1 cái  ào cái cầu băng bé xíu này mà  lại thu tiền nữa là không hợp lý, không mua vé. Hai thằng nhóc có vẻ hiểu nên nín khe.

Bởi thế, chỉ muốn cho 2 thằng nhóc được đi chơi trong mấy ngày nghĩ học, nên ráng mà chìu chúng, thà ở nhà mà khoẻ hơn… hehehe

Mấy ngày nghĩ lễ là như thế đó, hehehe

 

LÊN ĐẦU TRANG