Google+ Badge

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

Rằng xưa

Rằng xưa có gã từ quan

lên non tìm động hoa vàng ngũ say...

Khi Phạm Thiên Thư viết tứ thơ này, là lòng trắc ẩn hay một mối u hoài về chốn xưa đã mất ? Chỉ biết là thơ đã có nhạc, và khi Phạm Duy phổ nhạc, thơ đã ngân lên tuyệt cú khúc ca.

Trời, Thái Thanh hát với tiếng sao đệm, nghe mà chết lịm vì 1 chút đớn đau, 1 chút hạnh phúc tràn dâng, và, nghìn xưa kỷ niệm ùa về. Nhưng, lạ 1 điều, mỗi khi nghe ca khúc này, mình không hề bi luỵ, mà chỉ man mác sợi buồn, sợi buồn lảng đảng tơ vương, ... Có aigọi tên 1 thứ hạnh phúc đớn đau không nhỉ ? Có không ? Mình nghĩ là có, vì đớn đau cũng là 1 thứ hạnh phúc, hạnh phúc của mất mát, của quá khứ không hề trở lại bao giờ, và cái hạnh phúc ấy có phải là sự đồng nghĩa của cụm từ " Thú đau thương" !!!.

....Tôi đốt mình trong từng ảo vọng

.... Ở hai đầu nỗi nhớ vây tôi

...Tôi chỉ là nắng xế chiều hôm

Gom nỗi nhớ dài sâu đêm vắng...

Và, nghe bài hát phổ thơ này, đến một lúc nào đó, trong đêm, mình bật ra thành lời để viết như sau :

RẰNG XƯA

Để mang vào giấc ngũ buồn tênh

rất nhiều đêm nặng nề ma mị

đêm cũng thành huyền mơ kỳ vĩ

hương nghìn hương thoảng gió mà bay.

Còn hoa vàng ru sóng tình say

tôi đốt mình trong từng ảo vọng

em lả lơi theo từng ánh mắt

ở hai đầu nỗi nhớ vây tôi.

Tình cũng giả và đời cũng láo

tôi như là mông muội u mê

và yêu như là mình có thể

bằng chính tôi nguyên vẹn vầng tim.

Tích xưa rằng lông ngổng tìm theo

là dối gian mà tin đành vậy

nên còn lại chút trong hồn ngọc

Mỵ Châu trầm một khối tình si

Tôi chỉ là nắng xế chiều hôm

gom nỗi nhớ dài sâu đêm vắng ....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LÊN ĐẦU TRANG