
Không phải là 1 cái đĩa chương trình phần mềm, cần phải Update version mới theo thời gian !Không phải là dòng sông trôi, cứ trôi trôi mãi chẳng bao giờ quay về bến củ !
Không phải là ngọn núi, sừng sững đứng mặc ai đi qua có quên hay nhớ….
Không phải, tất cả đều không như vậy !
Mà là nỗi nhớ con vẫn giấu kín trong trái tim, để nén đến 1 lúc nào đó rồi bật ra và òa vở, nỗi nhớ con, Ti ạ…
Ti đã qua xứ người trở lại đúng 1 năm rồi, để kịp nhập học năm học mới, và bây giờ Ti nói tiếng Mỹ giỏi lắm. Về nhà khi ba mẹ hỏi gì bằng tiếng Việt, Ti trả lời bằng tiếng Mỹ. Mẹ nhắc, Ti mới nhớ và sorry vì quên mất là không được nói tiếng Mỹ ở nhà !Điện thoại về, đôi khi Ti lại nói chen 1 vài từ Mỹ, nhắc Ti, thì Ti nói con quên mất chữ đó trong tiếng việt nói làm sao rồi… Nhưng Ti vẫn nhớ, nhớ rằng mình là người Việt, thằng Mỹ đen hay trắng nào mà dám ghẹo Ti, mày là dân VN thì Ti sẳn sàng nghênh chiến và đục liền không ngán. Cô giáo đã can thiệp 1 lần và nhắc nhở cả lớp không được phân biệt, lại từ lần đó, Cô giáo bỗng yêu mến Ti nhiều hơn. Thì bởi, Ti rất ngoan mà, Ti luôn được các Thầy Cô thương từ hồi còn ở VN với 3 năm học Mẫu Giáo. Ngày Lễ Giáng Sinh ở Mỹ, mỗi lớp chỉ được chọn 3 bạn tham gia vào dàn đồng ca hát mừng Giáng Sinh của trường, Ti được Cô chọn cùng với 2 bạn Mỹ khác, và từ đó Ti được các bạn trong lớp thương mến…
Mẹ Ti phone về hằng ngày những ngày cận Tết, Ti cũng nôn nao nói ké vì Ti rất nhớ Tết Việt Nam. Mùng 1, mùng 2, mùng, mùng 3… Khi phone, Ti đều luôn hỏi bửa nay anh Tintin và bé Toon được ông 9 dắt đi đâu chơi ? Hỏi để biết, và khi nghe trả lời, Ti đều buông 1 câu “ Anh Tintin và Toon sướng quá”… Nghe mà đứt ruột và rớt nước mắt vì thương con, Ti à…Ti bắt Mẹ Ti phải hứa là Tết năm sau phải cho Ti về ăn Tết ở VN. Mẹ Ti khóc khi hứa và Ti cũng khóc, vì nhớ…
Thôi, năm sau Ti nhé. Chắc chắn rằng năm sau Ti về, Ti muốn gì thì Ông 9 cũng chiều con hết. Thương con quá mà, Ti ơi…..
Tết năm sau con về, Ti nhé...









