Giới thiệu về tôi
Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009
Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009
Ngày của Mẹ ( 9/5/2009)
Đi Chùa lễ Phật.
Rằm tháng tư Phật tử đi lễ Phật đông quá, ở chùa Vĩnh Nghiêm có bày thêm lễ đài tắm Phật nữa. Thấy cũng hay hay, huyền thoại Phật tích, lúc đản sanh Ngài bứoc đi với mỗi d ấu chân nở 1 đoá sen hồng, bà Ma Ya tay vin cành hoa Vô Ưu mà đản sinh ra Ngài.
Trong huyền tích tôn giáo, ở Thiên Chúa Giáo thì vị trí của Đức Mẹ Thánh nữ Maria được tôn vinh như là 1 đấng hằng cứu giúp, còn trong Phật giáo thì bà Da Du Đà La đơn giản chỉ là 1 người Mẹ, 1 nguời Mẹ có 1 đứa con là đấng chí tôn cứu thế. Mình thích Phật Giáo ở điểm này.
Có người viết ở Blog nào đó, rằng thì ứng xử hành vi gắn hoa hồng trắng hay hoa hồng đỏ của ngày Vu Lan xuất phát từ ngày Mother’s Day của Mỹ. Mình không quan tâm , đâu cần thiết phải rạch ròi như thế, điều quan trọng là dù ở đâu, dù màu da gì, dù ngôn ngữ nào… Con người đều giống nhau ở chỗ là ai cũng có 1 bà Mẹ, 1 bà Mẹ duy nhất đã rứt ruột mang n ặng đẻ đau sinh thành ra mình, và, tri ân tình Mẹ thì phải là điều tất yếu của đạo lý làm người. Riêng mình, mình vẫn thích tập tục gắn hoa trong ngày lễ Vu Lan mà thôi. Vì, trong ngày ấy, không khí trang nghiêm và huyền hoặc khói hương tâm linh ở các đền chùa đã mang ý nghĩa tri ân Mẹ đến 1 tầm cao diệu vợi, thiêng liêng vô cùng, nhất là khi chiêm bái và khấn nguyện nơi thờ Đức Bồ Tát Mục Kiều Liên, Ngừơi mà đã đi tìm Mẹ suốt các tầng địa ngục, chỉ để mong dâng lên Mẹ 1 bát cơm hiếu thảo, để cứu chuộc các tội lỗi cho Mẹ… Ôi, có phải hiếu thảo là đạo đức cơ bản của con người ?
Năm nào cũng thế, nhất là đã gần 8 năm nay, mình không bao giờ cầm được nước mắt khi Lễ Phật xong và được gắn lên ngực áo hoa hồng trắng. Mẹ đi rồi , nhưng Mẹ vẫn luôn ở trong trái tim mình và ký ưc về Mẹ vẫn luôn tươi mới như ngày nào.
Tôn vinh Mẹ là 1 điều nên làm, nhưng đừng chỉ tôn vinh trong duy nhất 1 ngày, mà hãy làm điềuđó trong suốt thời gian, khi ta còn có Mẹ trong đời. Nếu lở làm Mẹ buồn 1 ngày nào đó, thì hãy quỳ xin Mẹ tha thứ. Nếu mang lại nhiều niềm vui cho Mẹ trong từng ngày Mẹ còn ở bên ta, thì hãy xem đó là hạnh phúc, là nghĩa là nhân của đứa con. Trong mắt Mẹ, ta không bao giờ lớn cả, chỉ mãi là đứa trẻ mà Mẹ cưu mang 9 tháng 10 ngày, sinh nặng đẻ đau, lời ru bú mớm nâng niu…
“nếu có đi một vòng quả đất tròn
nguời mong con mỏi mòn không ai ngoài Mẹ
đôi vòng tay mở ra từ tấm bé
cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên…”
(Thanh Nguyên)
Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009
Cám ơn đời
Một ngày nhiều hồi hộp và lo toan.
Ngóng tin đứa em gái hôm nay ra toà xử để phán xét quyền nuôi con sau khi divorce. Em tôi đã đau đớn vật vả biết bao khi xé lòng mình rời xa người hôn phối. Em tôi đã cắn răng nuốt ngược xiết bao những dòng nước mắt đau khổ nhọc nhằn vất vả nuôi con của bà mẹ đơn thân.
Tôi sợ, sợ cho em em tôi.
Nếu luật pháp không công minh, nếu cái ác đè bẹp thiện luơng thì liệu em của tôi có sẽ đứng vững hay không khi bị rứt từ tay 2 đứa trẻ máu mủ của mình... Lạy trời, tôi và bạn bè cầu nguyện cho sự công minh của đời , của trời sẽ dành cho em tôi.
Buổi tốI,
Oà vở niềm vui và hạnh phúc khi em báo tin đã thắng kiện, 1 chiến thắng đầy nghị lực vì em là người bị khởi kiện từ chính kẻ đã đầu ấp tay gối của mình, kẻ đã góp phần sinh ra 2 đứa trẻ đẹp như thiên thần rồi giủ áo dứt tình không thương tiếc, không đoái hoài, rồi bây giờ trở mặt đòi dành lấy quyền nuôi con.
Công lý còn trên đời này, lòng trời đã phò trợ cho niềm tin và cầu nguyện của con nguời.
Em tôi đã chiến thắng xứng đáng với niềm kiêu hảnh về nhân cách và giá trị làm mẹ, 1 bà mẹ đơn thân. Hãy hạnh phúc đi em với niềm vui đã giữ lại được con của mình.
Thêm niềm vui tiếp nối nữa khi bà chị chạy lên báo đã tìm lại được hai chiếc nhẫn kỉ vật của mẹ để lại, thì ra nó bị rơi và lăn trong kẹt sàn.
Cám ơn đời
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009
Mất mát
Ngủ.
Cửa sổ mở.
Bàn làm việc sát cửa sổ.
Cái đĩa con, để 1 ít tiền lẻ và 2 chiếc nhẫn.
Sáng, thức dậy, biến mất
Tiền thì không đáng tiếc.
Tiếc là 2 chiếc nhẫn hạt xoàn là kỷ niệm của Mẹ để lại, Mẹ để dành cho con cưới vợ.
Mất mát lớn không phải là giá trị vật chất hay tiền bạc, mà đó là kỷ vật và kỷ niệm, là tấm lòng của Mẹ.
......
Buồn
Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009
Lễ là ngày nghĩ
“Có bao nhiêu gia đình làm giỗ nguời thân trong những ngày này?”
Mình không biết và không trả lời được, nhưng cái câu hỏi ấy cứ đau đáu và nghe chừng như xót xa, ray rứt vô cùng !
34 năm đã trôi qua, sao mọi thứ không thể chìm vào quên lảng nhỉ ? Sao mọi thứ của quá khứ không an nghĩ để cho những nguời còn sống tiếp tục trong hành trình vất vả làm ngừơi, làm nguời tử tế thiện lương đâu phải dễ dàng .
Sao cứ vào những ngày này lại lôi quá khứ ra để làm đau nhau, để mà bật lên vết thương tưởng đã lành sau ngần ấy năm ?
Mỗi đất nuớc đều có thời kỳ và vận hội riêng của nó, chỉ có lịch sử mới trả lời được theo dài năm tháng từ thiên niên kỉ này qua thiên niên kỉ khác. Dân tộc Do Thái lưu vong mấy nghìn năm có lẻ ? Nhưng tính hợp nhất và giữ gìn bản sắc dân tộc đoàn kết rất cao, để vào thời hiện đại này, họ đã tìm lại được đất nước của mình.
Còn tổ quốc của mình ? Mỗi đất nuớc đều có vận hội của nó cũng như mỗi con người đều có số phận của riêng mình. Walk không bao giờ ân hận vì ngày ấy mình đã ra đi nhưng không thành, có chăng, chỉ tiếc khi thấy bạn bè cũ quay về thăm lại quê hương thành đạt quá. Nhưng ít nhất Walk cũng thấy mình hạnh phúc hơn các bạn, vì mình luôn sống trong vòng tay của ruột thịt, các bạn sống tốt hơn nhưng luôn mang trong hồn 1 niềm thương nhớ hoài vọng quê cha đất tổ. Để ngày trở về oà vở niềm vui với định nghĩa “ ra đi là để trở về”.
“Lễ có đi đâu chơi không ? “
Hì, những ngày này gặp nhau ai cũng hỏi nhau như thế, nhất là dịp lễ này trùng với ngày cuối tuần. Đâu phải Lễ là phải đi chơi , đi xa đâu nhỉ ? Walk nghĩ tới cái cảnh chen chúc nhau ở các khu du lịch, ở các địa danh nghĩ mát mà kinh hãi. Buớc vào nơi nào cũng bị chặt chém kinh hồn, với cái câu thông dụng là “ Lễ mà anh ơi, thông cảm đi…”
Mấy năm rồi, Walk chọn nghĩ ngơi là chính, ăn, ngũ, đọc sách, dọn dẹp lại mấy cái thứ mà mình bày bừa ở nhà, chơi với cháu, xem những bộ phim mà mình yêu thích. Sáng thì được nướng tới cháy khét, nằm xem phim lim dim thì ngũ thoải mái… Xem như mình tự thư thả cho chính mình là chính.
Mà nếu đi chơi xa thì đi với ai nhỉ ? Bạn bè thì ai cũng có GĐ riêng hết rồi, chả nhẻ mình chen vào làm cục thịt thừa nhà nguời ta sao? Hehehe. Nếu đi thì chỉ đi với nguời mà mình yêu, như thế mới thú vị. Mà nghĩ lễ đâu phải đồng nghĩa với ăn chơi đâu nhỉ , đâu phải đồng nghĩa với đi du lịch xa đâu nhỉ ? nghĩ ngơi thư giản cho chính mình cũng là 1 cách xả stress mà, đúng không ?
Sáng nay đắt 2 thằng nhóc cháu đi Đầm Sen chơi vì chúng biểu tình quá xá, than thở quá xá, là nghĩ lễ mà chẳng được dắt đi đâu chơi. Tội nghiệp, thương quá nên đành dắt chúng đi.
Vào Đầm Sen là lại nhớ những năm tháng ấy móc sình đào hồ vất vả nơi công truờng, cái mùi sình lưu niên của bãi rác và bãi tha ma của Đầm Sen thời ấy vẫn còn ám ảnh Walk cho đến mãi bây giờ. Cũng là 1 cách kiếm sống trong giai đoạn cả nuớc ăn độn bo bo bột mì . Rồi cũng qua, cũng sống được và tồn tại được. Mà có lẻ giai đoạn ấy đã giúp cho mình hiểu rõ về con nguời nhiều hơn, hiểu rõ bản thân mình- từ 1 chàng thư sinh trắng trẻo- có trụ được với lao động chân tay không ?
Vào Đầm Sen, bực quá, 1 gói con mèo hét giá 18 ngàn, hỏi lại thì còn nói giá công viên niêm yết, có gắn mác giá đàng hoàng nữa. Vào Băng Đăng, mua vé cửa rồi, thế mà cái cầu tuột băng bé tẹo lại đòi thêm 3 ngàn mới cho tuột. Một kiểu làm ăn rất mất văn hoá, thế là cương quyết không cho 2 thằng nhóc tuột dù bọn chúng năn nỉ , Walk bảo, đã mua vé vào cửa mấy chục ngàn, bi giờ chỉ được tuột 1 lần 1 cái ào cái cầu băng bé xíu này mà lại thu tiền nữa là không hợp lý, không mua vé. Hai thằng nhóc có vẻ hiểu nên nín khe.
Bởi thế, chỉ muốn cho 2 thằng nhóc được đi chơi trong mấy ngày nghĩ học, nên ráng mà chìu chúng, thà ở nhà mà khoẻ hơn… hehehe
Mấy ngày nghĩ lễ là như thế đó, hehehe
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009
Holly Steel - 1 khám phá mới và đối thủ của SusanBoyle
Tại chương trình British Got Talent tối hôm wa, đầu tiên, khi cô bé mơí bước ra sân khấu, mọi người đều nghỉ Holly Steel, 10 tuổi, cũng chỉ như những em bé trình diển vủ ba lê khác, yêu thích trở thành một vũ công, nhưng đến khi mở miệng cất tiếng hát...
I dreamed a dream in time gone by When hope was high, And life worth living I dreamed that love would never die I dreamed that God would be forgiving. Then I was young and unafraid When dreams were made and used, And wasted There was no ransom to be paid No song unsung, No wine untasted. But the tigers come at night With their voices soft as thunder As they tear your hopes apart As they turn your dreams to shame. And still I dream he'll come to me And we will live our lives together But there are dreams that cannot be And there are storms We cannot weather... I had a dream my life would be So different from this hell I'm living So different now from what it seems Now life has killed The dream I dreamed.
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009
C'est la vie
"Anh thong cam cho em nhe. Em ko the de blog cua anh trong friend list cua em duoc hoac comment cua anh vi ly do rat te nhi ma chac la anh hieu duoc. De tien lien lac bang blog, anh co the connect 1 blog khac cua em co nick yahoo la ~~~~~@yahoo.com. O blog nay anh em minh co the comment va tam su chi se thoai mai hon
Hoang
Hy vong anh van khoe va moi viec deu ok"
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ở hàng chữ trên, mình cho màu đỏ - Ở hàng chữ dưới mình cho màu trắng, ồ, vì nó là của mình mà...
Thật ngỡ ngàng khi nhận cái message này hôm nay khi vào Blog. Cảm giác đầu tiên là đắng và cay, phải mất mấy phút mới bình tĩnh lại được. Lẻ nào những kỷ niệm đẹp đẻ, những tình cảm thương yêu lại dễ quên lảng thế sao ? MÌnh vẫn giữ những kỷ niệm đẹp về người ấy đấy chứ, và hơn hết mình vẫn tôn trọng bạn ấy, vì mình tự biết là khi tôn trọng người khác chính là mình đã giữ được lòng tự trọng của mình.
Biết rằng người ấy đã khác đi quá nhiều so với lúc mới quen nhau, gặp nhau và làm đủ thứ mọi chuyện trên đời... Biết rằng , người ấy có những điều hoang tưởng về bản thân ... Nhưng dù sao, mình vẫn xem như là 1 đứa em tinh thần khi mình biết là không thể tiến xa hơn được. Điều mà mình quý nhất ở người ấy, đó chính là lúc Mẹ vừa mất được vài ngày, người ấy dù chỉ mới từ quê vào SG kiếm sống , nhưng vẫn phone chia xẻ và mời mình đi uống cafe cho vơi đi cái buồn, mình biết trân trọng ký ức này, vì mình tin vào cái câu " lúc đau khổ hay hoạn nạn khốn cùng, ai đứng bên cạnh bạn thì đó chính là người bạn tốt nhất của bạn "... Thế nên, bây giờ mới ngậm ngùi và đắng cay ...
Lẽ nào, 3 năm ở đất Saigon hoa lệ này, con người lại dễ biến chất và thay đổi đến như thế nhỉ ? Ủa, mà mình sinh ra, lớn lên từ đất này mà mình vẫn là mình đấy thôi . ...
Thôi hiểu rồi, bạn ấy muốn sống hai mặt, che giấu cái đồng tính của mình, bạn ấy làm 2 blog, 1 blog là Straight và 1 blog là Gay, vậy thôi mà. Ủa , mà mình đâu có mời add mình , add mình chi rồi bây giờ lại sợ thiên hạ trong blog mò ra mình rồi nghi bạn ấy là đồng tính hả ? Vậy thì, bạn ấy đáng thương hay đáng trách, chắc là chỉ bạn ấy mới tự trả lời được cho chính câu hỏi này, và mình đắng cay để làm gì nhỉ ? C'est la vie.. nhún vai và phớt tỉnh anglais đi , đắng cay chi cho mệt cái thân há !
Và cũng đứng vội áp đặt cái tôi của mình cho người khác "cái tôi" của mình nhỉ ? Quan trọng là mình sống như thế nào, nhân cách của mình có gì đớn hèn không, lương tâm của mình có tự thấy hỗ thẹn không, đó mới là cái chính. Mình có thể kiêu hảnh với chính mình là chưa bao giờ buông thả theo dục vọng thấp hèn, chưa bao giờ làm cho mẹ khóc cho đến lúc mẹ ra đi về miên viễn, cũng chưa hề làm điều gì để mẹ tủi hổ vì mình là đồng tính , và cả cái xóm nghèo lao động mình ở ai cũng quý trọng mình , ai cũng đoán già đáon non là mình đồng tính nhưng chưa có ai đặt câu hỏi nghi ngờ về giới tính của mình ...
Vậy thôi, có gì để mà buồn nhỉ ? có gì mà để đắng cay nhỉ ? Đời là thế mà. Nhưng mà, ít nhất lòng tự trọng của mình đã bị tổn thương, người ta đã cấm cửa mình...
Thì, H. ạ, xin lỗi em, mời em bước ra khỏi đời của tui, tui cũng cấm cửa em bước vào ngôi nhà Blog yêu quý của tui, nơi tui có những người bạn , người anh em dù ở giới tính nào thì họ cũng nhìn tui
Vĩnh biệt nhà thơ Phạm Tiến Duật
Nhà thơ của "Trường Sơn đông Trường Sơn tây" đã ra đi
| Nhà thơ Phạm Tiến Duật |
>> Thắp lên một lần nữa "Lửa đèn"(*)
>> Một người lính đặc biệt trên đường mòn huyền thoại
Phạm Tiến Duật sinh ngày 14 tháng 1 năm 1941, quê ở huyện Thanh Ba, tỉnh Phú Thọ. Ông tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1964, nhưng sau đó không tiếp tục với nghề giáo mà quyết định lên đường nhập ngũ. Trong thời gian này, ông sáng tác rất nhiều tác phẩm và để lại nhiều bài thơ nổi tiếng đặc biệt là Bài thơ về tiểu đội xe không kính.
Thơ của ông là tiếng nói ca ngợi tình yêu, tình đồng đội, tình yêu quê hương đất nước với giọng điệu sôi nổi lạc quan có chút gì đó tinh nghịch nhưng cũng rất sâu sắc.
Phạm Tiến Duật đã xuất bản rất nhiều tập thơ như Vầng trăng quầng lửa (thơ, 1970); Thơ một chặng đường (thơ, 1971); Ở hai đầu núi (thơ, 1981); Vầng trăng và những quầng lửa (thơ, 1983); Nhóm lửa (thơ, 1996); Tiếng bom và tiếng chuông chùa (trường ca, 1997). Và mới đây bạn bè của ông đã kịp hoàn thành Tuyển tập Phạm Tiến Duật như là món quà cuối cùng tặng cho một người sống chết với thơ như ông.
Năm 1970, Phạm Tiến Duật đã đoạt giải nhất cuộc thi thơ báo Văn nghệ. Năm 2001 ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật. Đặc biệt là bài thơ Cô bộ đội ấy đã đi rồi của ông đã được bình chọn là một trong 100 bài thơ hay nhất thế kỷ 20. Phạm Tiến Duật cũng là người dẫn chương trình Dành cho người cao tuổi của kênh VTV3, Đài Truyền hình Việt Nam.
| Bài thơ về tiểu đội xe không kính Không có kính không phải vì xe không có kính Cô bộ đội ấy đã đi rồi Lũng thì thẳm mà rừng thì sâu Thôi em đừng bẻ đốt ngón tay Để sáu bảy năm em gái xa nhà Nhớ nhau, nhớ nhau ở giữa rừng già Nhớ trưa đỉnh đèo ta đứng ngẩn ngơ Trưa vác gạo ta dừng bên khe Đến chào anh sáng mai em đi Rồi ngày mai xa vắng nơi đây Trường Sơn đông, Trường Sơn tây Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn Một dãy núi mà hai màu mây Trường Sơn tây anh đi, thương em Em thương anh bên tây mùa đông Anh lên xe, trời đổ cơn mưa Ðông sang tây không phải đường thư |
Thơ cũ (16)
Thơ cũ ( 15)
Dặn nhau
Có những điều ta không nhớ hết
Nhưng bảo quên, có quên được bao giờ…
Phải chăng là vậy ? Ừm, đâu có thể lúc nào cũng chất ngất những ký ức được đâu nhỉ ! Vậy mà, chợt 1 lúc nào đó, tất cả ùa về, cả niềm vui lẫn nỗi đau, cả đớn hèn lẫn hạnh phúc…
Ký ức không thể nào xoá được , đúng chăng ? Nếu xoá được thì ta sẽ là gì trong thời gian sắp tới ? Hoặc là “anh chỉ là người điên, trong vườn hoa tình ái “ … Thế thôi, mình là gì đi nữa thì mình và TÔI của mình.
Có những người bạn, lúc hàn vi san sẻ nhau từng gói mì vụn, bẳng đi hơn 10 năm, gặp lại ngoảnh mặt làm ngơ khi vừa bước xuống từ chiếc xe hơi bóng lộn. Thôi bạn à, tui đâu hề trách bạn, chỉ tiếc 1 điều là bạn đã đánh mất ký ức quý báu của tui và bạn, và bạn đã không còn là bạn củqa ngày xưa. Vậy mà nhẹ lòng há, trách chi cho mệt và tủi thân nghèo của mình, ủa, mà mình nghèo nhưng đâu có gì tủi hổ há, mình vẫn sống thanh thản mỗi ngày mà ta…
Có những từ ngữ mà đi hết 1 đời hay đời dạy cho mình thì mới hiểu hết cái nghĩa ẩn chứa bên trong của nó… Hồi đó, xưa ơi là xưa, cứ đọc ra rả cái từ “ bi thiết - tiếng gọi bi thiết ”, đọc mà có hiều con mẹ gì đâu, hà hà… Chỉ đến 1 lúc nào đó, xem đoàn Ballet Bolsoi diễn vở Hồ thiên nga, tới đoạn nàng thiên nga dãy chết bên hồ, nhạc TchaiKốpxki ngân bi thiết tiếng vĩ cầm rợn cả người… Trời, lúc đó mới sực tỉnh mà ngộ ra chữ “bi thiết” hùng vĩ như vậy.
Hay là, “đau xé lòng” đọc tác phẩm trữ tình nào cũng thấy cụm từ này, mà cứ hiều 1 cách đơn giản là đau như ai lấy dao rạch vô thịt vậy mà, hà hà ….
Để rồi, đêm giao thừa năm ấy, trở về nhà không kịp tiễn mẹ đã ra đi về cõi vĩnh hằng, quỵ xuống, gầm lên trời ơi, và đau như chưa từng đau d8ến như vậy, trái tim như nghẹt ứ lại, lòng dạ như nổ tung, và, không thể nào thở được…. Trời, đau xé lòng kinh hoàng đến như vậy sao ? Lạy trời, đừng bao giờ cho con gặp lại những khoảnh khắc nào đau xé lòng đến như vậy nữa…
Đọc lại bài thơ năm cũ, cũng đau 1 chút, buồn xíu xíu, nhưng sợ quá, và cũng mừng quá, vì mình không bị đau xé lòng ra nữa, và cũng không bi thiết tâm tư nữa…