Giới thiệu về tôi
Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012
Lòng Mẹ
Nhớ hồi đó, xem vở kịch "Bông hồng cài áo" của chị KIm. Cô Bảy Nam nói , nói mà mình nhớ mãi đến bây giờ " Hồi xưa, má đi chợ về, cho con cái bánh , cục kẹo là con theo má cả ngày. Còn bây giờ, má cho con cả cuộc đời thì con chối bỏ..."
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Tình cha con khiến cộng đồng mạng rơi lệ
Tình cha con khiến cộng đồng mạng rơi lệ
“Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”, lời người cha muốn nhắn nhủ tới cô con gái nhưng đã quá muộn…
Vì có người bố bị câm điếc bẩm sinh nên cô gái thường xuyên trở thành mục tiêu trêu chọc của bạn bè ở trường. Từ việc phản kháng đến gây lộn với các bạn, cô gái dần trở nên ác cảm với chính người bố của mình.
Trong khi đó, dù không thể nghe, nói như một người bình thường được, ông cũng phần nào hiểu được nỗi buồn của cô con gái mình cho dù ông luôn quan tâm, động viên, cố gắng làm con vui hơn trong mỗi bữa ăn của hai người.![]()
Dù người bố luôn cố gắng nhưng cô con gái lại tỏ ra khó chịu do bị bạn bè chế giễu (Ănh chụp từ clip)
Với tất cả tình yêu thương của một người cha, ông đã âm thầm chuẩn bị chiếc bánh mừng sinh nhật con gái và cùng với đó là những tâm sự ông muốn nhắn nhủ.
“Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”. Đáng tiếc, lời nhắn nhủ đó của ông mãi mãi không được cô con gái biết đến.![]()
Người bố bế con tới bệnh viện với lời cầu xin "Con gái tôi, nó không thể chết". (Ănh chụp từ clip)
Vì sự muộn phiền và áp lực không thể vượt qua, cô đã tự tử đúng ngày sinh nhật của mình. Trong cơn tuyệt vọng, người bố bế thốc con tới bệnh viện, cầu xin các bác sỹ cứu sống cô con gái bé bỏng của mình dù có hết sạch tiền hay phải bán nhà với một hy vọng: “Con gái tôi, nó không thể chết”.
Và cô con gái đã được cứu sống bằng những giọt máu và chính tính mạng của chính ông. Đến lúc này, cô con gái chỉ còn biết nắm tay cha và khóc…![]()
Những ký ức yêu thương về người cha hiện về với cô gái.
(Ănh chụp từ clip)
Đoạn clip trên có tên tiếng Anh “Silence of love” dù là đoạn quảng cáo thương mại của một hãng bảo hiểm Thái Lan nhưng chỉ ít ngày đăng tải trên Youtube, hơn 600.000 lượt truy cập cùng hàng nghìn bình luận về tình yêu thương mà người cha dành trọn cho cô con gái.
Bên cạnh thông điệp “không có người cha hoàn hảo mà chỉ có người cha luôn dành yêu thương hoàn hảo nhất cho những đứa con của mình”, đó còn là lời nhắn nhủ tới các bạn trẻ biết gạt qua chút ích kỷ cá nhân để quan tâm hơn tới cha m ẹ gia đình và những người xung quanh.
Đoạn clip Silence of love:
Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011
Mùa Xuân nhớ Mẹ
Vậy là đã 5 năm Mẹ đi xa, thật xa…
Những ngày này của 5 năm trước, Mẹ cứ ra vào cấp cứu ở bệnh viện liên tục, và mình cũng đi chùa liên tục , để xin đấng thiêng liêng trợ giúp cho Mẹ khỏe mạnh. Biết làm sao, khi y học đã lắc đầu, mình chỉ còn biết khẩn cầu nơi Phật Trời. Bác sĩ hội chẩn và bảo với cả nhà, nếu bác mệt thì cứ chở vào để hồi sức, còn bây giờ, nằm dài hạn ở bệnh viện cũng không có ích gì nhiều mà gia đình càng thêm tốn kém chi phí, bác muốn gì thì các anh chị cứ chiều hết để cho bác vui….
Nghe bác sĩ nói riêng mà cả nhà đứt từng đoạn ruột, vì mơ hồ linh cảm rằng Mẹ đã rất gần ngày rời xa con cháu…. Cả nhà không ai khóc cả, nhưng ai cũng bần thần và thẩn thờ…
Vậy mà, mấy ngày trước tết, Mẹ bỗng khỏe lại, đòi ăn, cười nhiều và tỉnh thoảng hỏi con cháu cài này, dặn cái nọ, nhắc mua thứ kia để lo Tết. Sắc diện của Mẹ cũng bổng nhiên hồng hào đẹp lão đến không ngờ. MÌnh thấy thế, cũng mừng chút chút, nhưng lòng thì lo lắm, vì mình nghỉ và giấu kín trong lòng, với 1 linh cảm rằng Có thể, Mẹ như 1 ngọn nến đang cháy bùng trước khi lịm tắt.
Đêm 30 tết, trước khi đi trực ở sở làm, mình bước đến thăm hỏi Mẹ, nói rằng Mẹ ráng khỏe để vui tết với con cháu nhé, Mẹ cười hiền hậu, vuốt má mình và nói Mẹ khỏe rồi con à, con đi trực cẩn thận nha.
Dắt xe bước ra cửa, dường như có gì đó níu kéo lại, mình quay lại nhìn, thì thấy Mẹ cứ đưa mắt nhìn dõi theo mình. Mình không hề biết rằng, đó là ánh mắt tiển biệt lần cuối cùng của Mẹ…
Giao thừa vừa qua, pháo hoa vừa bắn dứt, thì chuông điện thoại đổ dồn dập. Mình gần như ngất đi khi nghe ở nhà báo tin Mẹ đang hấp hối. Vội vàng bàn giao lại cho người cùng trực, chạy về đến nơi, mình chỉ kịp chống xe và ngất đi, khi nghe tiếng khóc của anh chị và các cháu…
Mẹ, 5 năm rồi, ngày đầu năm cũng là ngày giỗ Mẹ, năm nào con cũng lên chùa thăm Mẹ. Ở nhà đã làm theo ý nguyện của Mẹ, hỏa táng và gửi tro cốt của Mẹ vào chùa để Mẹ nghe kinh kệ.
Vậy là đã 5 năm Mẹ đi xa, thật xa…
Con nhớ Mẹ, ngày nào cũng nhớ, và nỗi nhớ càng thêm nặng mỗi dịp Xuân về, Mẹ ơi.....
Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009
Bông hồng cài áo
Có nguời bạn nói với Walk, Phật tại tâm - không sai, Yêu Mẹ để trong lòng, không sai... Nhưng nếu biết đâu trong phút giây nào đó khi cái ÁC chiếm lĩnh mình và cái THIỆN bị đẩy lui, có phải lúc đó ta đã trở thành ác quỷ ? Có phải lúc đó ta căm ghét Cha Mẹ như là kẻ thù ?
Nói như thế có vẻ cực đoan, nhưng Walk luôn đánh giá 1 con nguời, trước hết qua hành xử và bày tỏ lòng hiếu thảo của nguời đó với bậc sinh thành dưỡng dục ra mình...
Quê hương mỗi nguời chỉ một
như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương mà ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người
(Đỗ Trung Quân)
.
Nếu quý mình, bạn hãy góp cùng mình lời cầu nguyện, cho Mẹ của Walk an nghĩ siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng, và, hãy cài lên áo của Walk 1 hoa hồng trắng, Mẹ vẫn luôn ở trong tim của Walk, vẫn làm Walk rưng rưng khi nhớ về, vẫn làm Walk chạnh lòng và ghen tị với bạn , khi bạn vẫn còn Mẹ trên đời.
Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009
Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009
Ngày của Mẹ ( 9/5/2009)
Đi Chùa lễ Phật.
Rằm tháng tư Phật tử đi lễ Phật đông quá, ở chùa Vĩnh Nghiêm có bày thêm lễ đài tắm Phật nữa. Thấy cũng hay hay, huyền thoại Phật tích, lúc đản sanh Ngài bứoc đi với mỗi d ấu chân nở 1 đoá sen hồng, bà Ma Ya tay vin cành hoa Vô Ưu mà đản sinh ra Ngài.
Trong huyền tích tôn giáo, ở Thiên Chúa Giáo thì vị trí của Đức Mẹ Thánh nữ Maria được tôn vinh như là 1 đấng hằng cứu giúp, còn trong Phật giáo thì bà Da Du Đà La đơn giản chỉ là 1 người Mẹ, 1 nguời Mẹ có 1 đứa con là đấng chí tôn cứu thế. Mình thích Phật Giáo ở điểm này.
Có người viết ở Blog nào đó, rằng thì ứng xử hành vi gắn hoa hồng trắng hay hoa hồng đỏ của ngày Vu Lan xuất phát từ ngày Mother’s Day của Mỹ. Mình không quan tâm , đâu cần thiết phải rạch ròi như thế, điều quan trọng là dù ở đâu, dù màu da gì, dù ngôn ngữ nào… Con người đều giống nhau ở chỗ là ai cũng có 1 bà Mẹ, 1 bà Mẹ duy nhất đã rứt ruột mang n ặng đẻ đau sinh thành ra mình, và, tri ân tình Mẹ thì phải là điều tất yếu của đạo lý làm người. Riêng mình, mình vẫn thích tập tục gắn hoa trong ngày lễ Vu Lan mà thôi. Vì, trong ngày ấy, không khí trang nghiêm và huyền hoặc khói hương tâm linh ở các đền chùa đã mang ý nghĩa tri ân Mẹ đến 1 tầm cao diệu vợi, thiêng liêng vô cùng, nhất là khi chiêm bái và khấn nguyện nơi thờ Đức Bồ Tát Mục Kiều Liên, Ngừơi mà đã đi tìm Mẹ suốt các tầng địa ngục, chỉ để mong dâng lên Mẹ 1 bát cơm hiếu thảo, để cứu chuộc các tội lỗi cho Mẹ… Ôi, có phải hiếu thảo là đạo đức cơ bản của con người ?
Năm nào cũng thế, nhất là đã gần 8 năm nay, mình không bao giờ cầm được nước mắt khi Lễ Phật xong và được gắn lên ngực áo hoa hồng trắng. Mẹ đi rồi , nhưng Mẹ vẫn luôn ở trong trái tim mình và ký ưc về Mẹ vẫn luôn tươi mới như ngày nào.
Tôn vinh Mẹ là 1 điều nên làm, nhưng đừng chỉ tôn vinh trong duy nhất 1 ngày, mà hãy làm điềuđó trong suốt thời gian, khi ta còn có Mẹ trong đời. Nếu lở làm Mẹ buồn 1 ngày nào đó, thì hãy quỳ xin Mẹ tha thứ. Nếu mang lại nhiều niềm vui cho Mẹ trong từng ngày Mẹ còn ở bên ta, thì hãy xem đó là hạnh phúc, là nghĩa là nhân của đứa con. Trong mắt Mẹ, ta không bao giờ lớn cả, chỉ mãi là đứa trẻ mà Mẹ cưu mang 9 tháng 10 ngày, sinh nặng đẻ đau, lời ru bú mớm nâng niu…
“nếu có đi một vòng quả đất tròn
nguời mong con mỏi mòn không ai ngoài Mẹ
đôi vòng tay mở ra từ tấm bé
cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên…”
(Thanh Nguyên)