Em gái là 1 phụ nữ rất xinh đẹp, rất ưa nhìn, em có 1 vẻ đẹp hình thể bên ngoài lẫn 1 vẻ đẹp toát ra từ bên trong nội tâm với 1 giọng nói quyến rủ, em cuốn hút mà rất chân thành mộc mạc.
Vẻ đẹp ấy mà theo nhà văn Kim Dung trong”Thiên Long Bát Bộ” là 1 vẻ đẹp “Nội my”giống như 1 câu ngạn ngữ “Quần áo quyến rủ lúc gặp mặt – Tâm hồn quyến rủ lúc chia tay”.Không những xinh đẹp, em lại rất nghị lực và giỏi giang, đảm đang vén khéo.
Nhưng, có phải là "tạo hoá đố hồng nhan”? Khi đời sống tình cảm của em gặp toàn bất hạnh, là 1 bà mẹ đơn thân nuôi con nơi xứ nguời, em đã chống chọi 1 mình và đã chiến thắng nhiều thứ để tự mình đứng vững, để tự mình nuôi con, đấu tranh giữ quyền làm mẹ và em 1 mình nuôi con khoẻ mạnh,xinh xắn như thiên thần. Em nuôi con và gìn giữ chính mình trong cô đơn, trong nỗi đau của bất hạnh số phận.
Em Trai.
Em trai là 1 chàng trai nếu gọi là đẹp handsome như 1 quý ông thì không hẳn là thế, em trai đẹp 1 cách rất đàn ông, rất xù xì mộc mạc nhưng nhìn em toát ra sự vững chải, lịch lãm và nhân hậu.
Em trai sống rất hồn hậu và chân thành, chí tình, có đạo nghĩa, em trai giống như là anh chàng Quách Tĩnh trong “Anh hùng xạ điêu” vậy. Em trai có 1 đặc điểm là thế mạnh của em mà cũng là điểm yếu, đó là em rất hào phóng và sảng khoái với bạn bè, kể cả bạn quen hay lạ, xấu hay tốt.
Cuộc sống cũng không mỉm cuời với em trai trong đời riêng, em mãi đi tìm 1 nguời phụ nữ duy nhất của em, mà đời cứ trêu ghẹo em với biết bao lần cuời cợt trên nỗi đau của em.
Anh Trai
Anh trai là nguời thuộc 1 thế giới khác, anh trai luôn tự dằn vặt mình vì sao số phận không an bài cho mình sống như 1 người bình thường với 1 tình cảm và hạnh phúc vợ chồng bình thường.
Biết bao lần anh trai tan nát trái tim và thất vọng ê chề với những cuộc tình ảo lẫn thật. Biếtbao đêm anh trai quay quắt với nỗi cô đơn, khắc khoải đối diện với chiếc bóng của mình để tự hỏi1 nữa của đời anh trai đang ở đâu, có hay không , mà quá nữa đời nguờivẫn đi về lặng lẻ 1 mình ? Anh trai vẫn tự huyển hoặc mình để tự nuôi lấy cho chính mình 1 niềm hi vọng mơ hồ, rằng, “cứ đi rồi sẽ đến, cứ tìm rồi sẽ gặp”.
Và,
Em gái bất ngờ trở về.
Em trai rạng ngời hạnh phúc.
Anh trai giang tay ôm cả hai em , vui với niềm vui chất ngất của hai em.
Hạnh phúc không ai định nghĩa được hai em ạ. Nếu định nghĩa được thì loài nguời đã tất cả biến thành robot với 1 công thức chung. Tìm được 1 nữa của mình rất khó, khó vô cùng. Nhưng, khi tìm được nhau thì giữ cho nhau lại càng rất khó…
Hãy cứ yêu như chưa yêu lần nào, hãy cứ hy vọng dù cách xa nhau. Hãy suy nghĩ và chuẩn bị tất cả mọi thứ cho 1 ngày đời của 2 em hoà chung lại làm một. Thời gian, không gian, khoảng cách địa lý sẽ không là gì cả nếu chúng ta thực sự, thực sự yêu nhau….
Anh trai vui và mừng cho các em, chúc phúc cho tình yêu của hai em. Và hãy nhớ, có lẻ số phận chẳng bao giờ mỉm cuời với anh trai của hai em nữa, nhớ để cả hai em luôn gìn giữ hạnh phúc quý báu ấy, vì, anh trai lấy hạnh phúc của hai em làm niềm vui cho chính cuộc - đời - còn - lại sau này của anh trai, hai em yêu thương của anh trai nhé...
Đã là mùa thứ tư của sân chơi về dòng âm nhạc tài tử của dân mình.
Mùa thứ tư, Chuông Vàng Vọng Cổ hình như đã ít dần đi những tài năng sinh ra từ đất, từ ruộng đồng, từ dòng sông lặng lờ chảy đỏ ngầu phù sa quê mẹ… Những tài năng mà tiếng hát lồng lộng trên cánh đồng bát ngát, tiếng hát theo ánh trăng vàng soi đáy giếng, để thở than ai múc ánh trăng vàng đổ đi, mà tiếc nuối sợi dây dài ai dè giếng cạn !
Nếu bạn nghe đờn ca tài tử trong 1 buổi chiều lộng gió, ngồi quây quần trên manh chiếu củ trải vội, 1 cây guitar phím lỏm, vài xị rượu đế kèm vài món nhắm đơn sơ mà cái nghĩa tình ấm áp bao trùm tất cả. Khi tiếng hát hào sảng cất lên theo sáu câu vọng cổ, trời ơi, đứt ruột đứt gan…
Nếu trong 1 đêm theo ghe chài giăng câu bủa luới ven sông, ánh trăng vằng vặc, con nước êm đềm , tiếng ểnh ương cóc nhái kêu đêm, để nghe câu vọng cổ mênh mang vời vợi , trời ơi , buồn mà hạnh phúc vô cùng.
Nếu trong 1 chiều hoàng hôn tắt nắng, ngồi quây quần trên ghềnh đá mà bên dưới là sóng vổ rạt rào, ánh tà huy dần chìm vùi vào biển, câu ca vọng cổ cất lên nhói lòng ghê lắm, trời ơi, sầusao mà đau đáu….
Vì thế, vọng cổ phải hát bằng cả tâm hồn, phải trải nghiệm thế nào thì lời ca tiếng hát mới thấm đẩm hồn đất, hồn người… Hát vọng cổ mà bạn chưa hề biết cánh đồng lúa xanh mạ non đẹp thế nào, chưa hề thấy mẹ ta áo vá vai khăn rằn quệt mồ hôi gánh gồng tần tảo…. thì tiếng hát của bạn dù trời phú cho trong trẻo vô ngần, nhưng bạn chỉ là thợ hát, không hơn không kém !Hát vọng cổ phải nói như chị Bạch Tuyết là hát về “Tình tự quê hương”, phải sống và phải từ ruộng lúa, từ dòng sông, từ cánh đồng, từ liếp rẫy mà ra, thì chất vọng cổ mới là vọng cổ.
Bởi thế, anh nông dân Lê Văn Gàn chân còn phèn vàng khè mà lên sân khấu hát ai cũng tấm tắc. Thanh Sang cất câu hò là ai cũng nao nao lòng….
Mùa thứ tư, Chuông Vàng hình như thưa dần đi những tiếng hát từ ruộng đồng bao la như thế, dẫu vẫn còn những tiếng hát hay không thua kém ai, chỉ tiếc là cái hồn của vọng cổ thiếu vắng dần đi. Ngay cả BGK là nhưng cây đa cây đề của giới cải lương cũng kiệm lời đi khi phát biểu nhận xét chứ không còn hào hứng khen chê như mấy mùa trước nữa !
Có 2 cái gai mà cảm nhận của Walk hơi ghê ghê khi vui buồn khi xem cùng 4 mùa Chuông Vàng, đó là – Trong BGK có thành viên là nghệ sĩ cải luơng của đất Bắc – Và, mùa thứ 4 này, có vài thí sinh cải lương đất Bắc tham gia tranh tài vào tới vòng trong !
Thiệt tình, không phải là kỳ thị, nhưng cảm quan cá nhân riêng của Walk thì cải luơng chỉ dành riêng cho miền Nam, miền Nam là cái nôi của vọng cổ, cũng như miền Bắc là cái nôi của hát chèo, quan họ….
Rõ ràng là phương ngữ và phát âm của 2 miền khác nhau quá ,không thể hát cải lương bằng tiếng Bắc được, cũng như không thể hát chèo bằng tiếng Nam được ! Nghe muốn nổ con ráy , thiệt vậy à…
Bà Thanh Thanh Hiền dù là nghệ sĩ ưu tú, nhưng cáhc hát, cách diễn của cải luơng Bắc khác xa cải lương Nam 1 trời 1 vực. thì, những nhận xét của bà này dành cho thí sinh thật là chẳng khác nào nhai đá khi nghe bà ấy nói , hehehe.
Tuyệt hay là theo Walk nhớ khi nghê sĩ Diệp Lang nhận xét về 2 thí sinh miền Bắc tham gia trong giải mùa thứ tư lần này và đã vào top 10. anh ấy nói nhẹ nhàng, các em có chất giọng trong trẻo réo rắt, phát âm chuẩn, hát chắc nhịp, nhưng… các em hát hay mà chưa tải được cái hồn của câu ca, của bài hát…. Nhận xét rất thâm thuý và khéo léo, và rất trúng ý của Walk, hehehe…
Chớ sao, đâu phải kỳ thị khi nói nhu vậy, dứt khoát nghệ thuật của vùng miền nào thì có đặc trưng của vùng miền đó, đừng lấn sân mà trở thành kì cục, kì cục vô cùng. Chà thế mà bà Kim Chung. Kim Chưởngtài danh đất Bắc khi vào Nam chỉ dám đứng vai bà bầu gom tiền làm giàu khi lập gánh hát do nghệ sĩ cải luơng miền Nam hát đó sao ! Chả thế mà nghệ sĩ Bích Thuận, Bích Sơn tài sắc mà chớ bao giờ dám dành vị trí đệ nhất hay đệ bét đào thương đó sao, mà chỉ khiêm tốn nhận vai khi nào phù hợp và khi hát cũng cố gắng hạn chế tối đa hát cải lương theo phát âm tiếng Bắc.
Nói mới nhớ, cũng ngộ, Walk chưa thấy nghệ sĩ miền Nam nào dám hát chèo hay tuyên bố , mở gánh , lập tuồng chèo nào cả…. Mà cải lương thì khác, lấn sân quá trời quá đất…
Chuông vàng phải là 1 sân chơi đúng nghĩa cho những ai từ cái nôi vọng cổ mà ra, hát vọng cổ như chính là sống trong vọng cổ. Những ai vì háo danh hay hám giải mà dùng công cụ là giọng hát của mình để tranh tài, để mơ cái giải Chuông Vàng sẽ là 1 nấc thang trèo lên danh vọng tiền tài nghệ thuật,thì sẽ tự đào thải lấy chính mình, hình như là vậy, hình như đúng như vậy, khi anh nông dân Lê Văn Gàn cuời bình dị khi nhận giải Chuông Vàng, để rồi sauđó lại trở về với ruộng đồng quê nhà , hát cho cánh đồng, cho cánh cò , cho bà con quê mình nghe…
Dễ cũng gần 7 năm rồi, thời gian trôi mau đến thế sao ?
Ngày xưa, năm học lớp đệ ngũ, Thầy Việt Văn lúc ấy rất già, già hơn cả mẹ của mình. Thầy rất thương và quý mình, gọi mình là “con”,Thầy luôn khuyến khích mình sáng tác vì các bài luận của mình Thầy bảo con rất có năng khiếu. Một hôm, bất chợt trong giờ của Thầy, mình nộp nhầm quyển tập thơ thay vì tập làm luận văn. Cả mình và Thầy đều không biết, mình thì cứ tiếc đứt ruột vì nghĩ rằng quyển tập này bị đánh mất rồi !. Mãi đến 3 ngày sau, cuối giờ học của Thầy cũng là giờ cuối cùng của ngày, Thầy dặn, lát nữa con ở lại Thầy muốn nói chuyện với con.
Cuối giờ, khi các bạn đã ra về gần hết, Thầy bước xuống bàn vì mình vẫn ngồi chờ xem Thầy dặn điều gì. Thầy trao lại cho mình quyển tập, nói rằng, Thầy đã đọc hết, có phải là thơ do con sáng tác ? - Dạ - Con làm thơ hay lắm, nhưng ở tuổi của con, con làm thơ buồn đến lạnh ngừơi, không nên con à. Con phải hứa với Thầy 1 điều - Điều chi hả Thầy ? – Con không được làm thơ nữa, vì thơ chính là nguời, thơ của con buồn quá, nó sẽ vận vào chính cuộc đời của con, dài lâu đến sau này và có thể con chưa hiểu điều Thầy nói, nhưng nó sẽ vận vào chính cuộc đời của con, hứa với Thầy con nhé ?
Mình hứa, nhưng vẫn lén làm thơ và gửi báo, vì thời ấy, thơ đăng ở Tuổi Ngọc, Tuổi Hoa có nhuận bút cũng kha khá, có thể bao bạn bè vài chầu được…
Mãi đến sau năm 75,cơm áo gạo tiền cuốn mình theo với bao vật vả mưu sinh của thời đói kém bao cấp đó… Và mình không còn , hay chính xác hơn là không làm thơ nổi nữa !
Rồi, khi chập vào tình yêu, mà tình yêu của mình thì ghê gớm lắm, sống và chết cho tình yêu, đốt mình để yêu và được yêu… thì , thơ mới quay lại với mình, mà quay lại như là an ủi, vỗ về và giúp mình trút lòng ra, khi, tình quay lưng với mình, vì,nguời ta có hoàn cảnh riêng , vì, nguời ta muốn có mình và nguời ta vẫn chạy theo những ảo ảnh khác, thì, thà là bỏ để mà sống tiếp, còn hơn là yêu mà đau đớn khổ sở, chẳng có ích gì. Thà là đau 1 lần, rồi vết thương sẽ tự lành. Mà có lành không nhỉ ? Khi trong 1 lúc nào đấy, những ký ức cứ ùa về, xé nát cả ruột gan trong những đêm về sáng….
Mình gọi đó là – Thú đau thương - Hạnh phúc 1 mình trong nhẫn nhục thương đau !
Cố mà quên, kẻo không quên nỗi thì cả 1 chặng đường dài của kiếp ngừơi còn đi tới sẽ trĩu nặng vô cùng. Cố mà quên những vần thơ yêu, những bài thơ đau khổ, những bài thơ viết cho mình hay viết cho ai ?
Duy , đoạn thơ này mà tứ của nó cứ luôn ám theo mình, không thể nào quên, mà thỉnh thoảng, khi thì 1 tuần, khi thì nữa tháng, nó lại bật ra đau đáu trong mỗi buổi sáng, trên con đường đi làm :
“ Giao mùa một chút nắng vàng hoe
buổi sáng tôi đi lạnh se lòng
ngoảnh lại hoàng hoa vàng ký ức
còn nghe nằng nặng tiếng tình mong…”
Và cứ thế, buộc mình, không làm thơ nữa, cho dù tứ thơ cứ réo rắt nảy ra thường xuyên, nhảy múa trong đầu mình.
Trái tim nguời Mẹ nào cũng chứa đầy bao dung và yêu thương con không bao giờ cạn , có phải vì thế mà những đứa con luôn phung phí tấm lòng của Mẹ ?
Cha Mẹ nuôi con bao la trời biển
con nuôi Cha Mẹ tính tháng tính ngày !!!
.
Giọt nuớc mắt nào chảy xuôi, giọt nước mắt nào chảy ngược ? Chỉ biết là đắng cay tủi nhục,mẹ nuốt nguợc nuớc mắt vào trong, để, tất cả vì con....
Có nguời bạn nói với Walk, Phật tại tâm - không sai, Yêu Mẹ để trong lòng, không sai... Nhưng nếu biết đâu trong phút giây nào đó khi cái ÁC chiếm lĩnh mình và cái THIỆN bị đẩy lui, có phải lúc đó ta đã trở thành ác quỷ ? Có phải lúc đó ta căm ghét Cha Mẹ như là kẻ thù ?
Nói như thế có vẻ cực đoan, nhưng Walk luôn đánh giá 1 con nguời, trước hết qua hành xử và bày tỏ lòng hiếu thảo của nguời đó với bậc sinh thành dưỡng dục ra mình...
Quê hương mỗi nguời chỉ một
như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương mà ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người
(Đỗ Trung Quân)
.
Cài lên áo bạn 1 hoa hồng đỏ, bạn hãy hạnh phúc vì vòng tay của Mẹ vẫn luôn ấm áp bên bạn. Hãy gìn giữ hạnh phúc ấy, bạn nhé, vì bạn chỉ có 1 nguời Mẹ, 1 nguời Mẹ duy nhất trên đời...
Nếu có đi 1 vòng quả đất tròn
nguời mong con mỏi mòn không ai ngoài Mẹ
cái vòng tay mở ra từ tấm bé
cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên
(Thanh Nguyên)
Nếu quý mình, bạn hãy góp cùng mình lời cầu nguyện, cho Mẹ của Walk an nghĩ siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng, và, hãy cài lên áo của Walk 1 hoa hồng trắng, Mẹ vẫn luôn ở trong tim của Walk, vẫn làm Walk rưng rưng khi nhớ về, vẫn làm Walk chạnh lòng và ghen tị với bạn , khi bạn vẫn còn Mẹ trên đời.
Mẹ ơi, trong lần cúng 49 ngày cho Mẹ năm ấy, đêm về Mẹ thác mộng cho con, vuốt tóc con và bảo rằng con đừng buồn, đừng khóc Mẹ nữa, Mẹ đã về nơi cửa Phật rồi.....
Làm sao con không khóc cho được khi mỗi lần nhớ Mẹ ? Hả Mẹ ? Con vẫn nguyện cầu với đấng thiêng liêng mỗi ngày Rằm đi Chùa lễ Phật, cầu xin độ trì cho vong linh của Mẹ tiêu diêu siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng, Niết Bàn cực lạc.
Một mùa Vu Lan báo hiếu nữa lại đến rồi, Mẹ ơi ! Hãy tha thứ cho con , nếu khi Mẹ còn trên đời, con đã làm điều gì lầm lỡ làm đau lòng Mẹ, làm mẹ phải khóc vì con....
Dâng đoá sen trắng này lên Mẹ với tấm lòng thơm thảo của con....