Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

Những chuyến tàu ký ức (tiếp)

Mình đi Hà Nội bằng tàu hỏa những 4 lần ở cái thời bao cấp, lần thứ 5 thì vừa kịp chuyển đổi kinh tế được 2 năm nên dù sao cũng đở hơn nhiều 4 lần trước.
Trong 4 lần, thì có 2 lần đều trùng vào mùa hè. Mèn ơi, cái nóng mùa hè trong Sài Gòn nếu so với cái nóng mùa hè ngoài HN thì thật là thần tiên. Nóng gì mà nóng kinh hồn, nóng khô mới ghê, trong người giống như là nước đã bốc hơi cạn hết rồi và cứ thế, cơ thể đòi phải uống nước liên tục, cả hai lần  mình đều ở lại HN gần 1 tháng mới chết dở, khi về đến Sài Gòn thì lần nào cũng sụt gần 10 ký, ốm và đen như con ma trơi. 1 lần thì nhằm vào tháng 10, mùa lá đổ - mùa thu HN đẹp tuyệt vời và đi tàu cũng mát mẻ phần nào, gió nhiều nên toa tàu thoáng và gió xua đi cái mùi người, mùi hàng hóa nồng nặc trong tàu. Một lần thì vào tháng ba, HN đang cuối mùa Xuân nên cũng khá dễ chịu.

Trong tất cả các chuyến tàu xuôi và ngược những năm ấy, cái mà mình hãi nhất là khi đêm về, các toa tàu chỉ có khoảng 3 bóng đèn tròn mà nó sáng tù mù mờ mờ chứ không phải sáng trưng, nhóm bạn mình đã dặn nhau, nên đứa nào cũng thủ theo cái đèn pin, và khi trời sập tối là tay đứa nào cũng thủ sẳn cây đèn pin, động cái gì là pha đèn lên và lớn tiếng " gì gì, ai ai vậy ? Làm gì vậy ?..."
Lại thêm nữa trong cái hãi sợ lúc đêm về đó là cái cảnh người ta nằm hàng hàng lớp lớp đặc kín cả toa tàu ( chả biết tại sao, lúc đêm về là người ở đâu mà nhiều như thế ?). Ai mà len vào gầm ghế và chỗ để chân là phải lia đèn pin ngay và la lên "đi ra, sao lại vào đây ?". Có nhu cầu gì cần đi lại thì phải khéo léo như diễn viên xiếc để bước qua những người là người đang nằm la liệt như hộp cá mòi.
Những lúc đó, mắc đi tiêu, đi tiểu gì thì cũng phải 2 đứa cùng đi và xách theo can nước, hahaha, đứa này vào cầu thì đứa kia đứng canh ở ngoài. Mà thiệt tình, nhà vệ sinh của tàu những năm đó thật là kinh hoàng, người ta vô tư xả chả có chút ý thức nào, phải dội trước rồi mới dám giải quyết, giải quyết xong lại dội lại lần nữa, tặc lưỡi thôi thì tốn tí nước chứ lòng dạ nào để người vào sau gánh cái hậu quả của mình... Mấy bạn gái mà đi vệ sinh, thì phải 3 người cùng đi nhé, 1 người chặn ngay cửa để bạn gái vào, người còn lại thì đứng sát ngay đó để lia đèn pin nếu có ai đó vô tư  xô mình ra để tông vào cầu. Lia đèn pin thì họ mới lúng túng hỏi có người rồi à , hahaha.
Thêm 1 cái hãi nữa là xui xẻo nếu toa đi có nhiều người quen thả bom nguyên tử, nhất là nhiều người "hách từ trong nôi", thôi thì chết, hương bay theo gió thì đành ngậm bồ hòn mà lấy khăn che mũi lại, chờ cho nó tan mùi đi, hahaha



Đi tàu cũng có niềm vui nếu mình biết tạo cho nó thành niềm vui. Đứa nào mắc địt thì phải báo cho cả nhóm "A lô, bà con phòng không, máy bay địch sắp oanh tạc" thế là cưới rú lên và quáng quàng tìm khăn che mũi lại, hahaha.
Một niềm vui nữa là tàu thời ấy ghé rất nhiều ga, có những ga mà gọi tên lên đã nghe hấp dẫn rồi, như là "Ga nho - gần tới Phan Thiết, Phan Rang", "Ga gà - gần tới Quảng Ngãi" , là do những sản vật địa phương do bà con gồng gánh đem ra ga bán cho khách đi tàu. Mà phải công nhận món gà luộc sẳn chấm muối ớt Quảng Ngãi thời đó ngon tuyệt vời và thời đó, bà con buôn bán rất ít nói thách hay chặt chém như bây giờ. Cứ mỗi ga lớn là có món ăn đặc sản, bọn mình sau này đoán biết cứ nghe "ga nho " là tới Phan Thiết rồi....


Lại nhớ tới cái điếu cày trong bức hình trên, mèn ơi, đi tàu nêm chặt như cối mà các ông ấy cứ lên cơn là kéo điếu nghe xoành xoạch rồi phì khói um cả toa tàu. các bà các chị la lên ới ới "các bác giết chúng cháu rồi..." nhưng họ vẫn cứ vô tư mà kéo điếu. À quên kể, tàu thời đó làm gì có máy lạnh như bây giờ, 1 toa chỉ có nhiều lắm 3 cái quạt loại quạt bàn gắn trên trần, mà đâu phải mở hoài, nó chỉ mở khi tàu ghé bến thôi, tàu chạy là tắt. Hên thì gặp ngày mát mẻ, nhiều gió thì khỏe 1 chút, ngày nào xui nóng hầm hập thì ngồi le lưỡi than trời, hahaha.

Dưới đây là mấy tấm ảnh mà mình search ở Google chụp tàu thời điểm gần đây, nhưng phân biệt là những ảnh này chụp gần đây và chụp ở những ga xép, ví dụ như tàu HN đi Lào Cai Sapa. Thời này mà như thế, bạn thử hình dung thời bao cấp toa tàu lèn chặt người gấp 2, gấp 3 lần thì mới thấm thía những điều mình kể !






(Search được 1 tấm ảnh tàu trật đường ray)

Nói chung, những ký ức Walk kể lại là của thời bao cấp mà thôi, đường sắt bây giờ tiến bộ nhiều rồi và tiện nghi an toàn nhiều rồi. Để nhớ lại còn ấn tượng gì trong những chuyến gì thời đó thì Wal sẽ Bonus thêm sau nhé. Nhưng nói thiệt, Walk vẫn thích đi du lịch bằng tàu hỏa và tàu thủy hơn đường bộ và đường không. Vì đi như thế được ngắm nhiều cảnh vật đẹp tuyệt vời của đất nước như cảnh đèo Hải Vân trong bức hình ở trên



Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Những chuyến tàu ký ức

Lần đầu tiên trong cuộc đời mình ra Hà Nội là mùa hè năm 81. Nháy mắt một cái thế mà đã 31 năm rồi, thời gian trôi nhanh thật. Thời ấy, làm gì có tàu du lịch như bây giờ, chỉ toàn 1 kiểu tàu vừa khách vừa chợ, và chỉ có 1 hành trình là 5 đêm 4 ngày. Khởi hành lúc 8 giờ tối, mà nhớ lại còn kinh hoàng, vé thì phải nhờ người quen làm trong ga mua giúp, có vé chưa đủ, còn phải sắp hàng dài dằng dặc  chờ trước cổng vào, chen lấn, mồ hôi, hàng hóa...Trăm thứ dồn cục vào thành một mớ hổn độn kinh hoàng, mà đỉnh điểm khủng khiếp nhất là lúc mở cổng cho vào...


Vào được rồi chỉ là bước một gian nan thôi, lại tiếp tục chiến đấu để giành lại ghế ngồi của mình. Chả biết từ lúc nào mà những người buôn chuyến đã lèn chặt hàng khắp nơi, dưới gầm ghế, trên đầu bửng để hành lý, lối đi.... và họ chểm chệ ngồi ở ghế của mình ! Lại phải kiện cáo với cảnh sát của toa để rồi được lấy lại ghế kèm với chửi đổng và lườm nguýt của họ mới ghê, hahaha.
Tàu chạy thì mới được thở phào, nhưng cả nhóm phải chia nhau, đứa nào đừng dậy đi toa lét hay ra ngoài đầu nối toa cho mát thì đứa còn lại phải cố thủ ghế ngồi, không thì mất ghế tiếp tục. Và, phải tranh thủ mà giăng vỏng xí chỗ trước, dù đó là ghế của mình, kẻo họ cứ vô tư giăng vỏng  ngang ghế của mình thì xem như mình ngồi đội đít của họ, hahaha.
Đêm về mới chết vì thở, người ta thản nhiên trải chiếu, lót báo mà nằm la liệt, khu vực ghế của mình phải canh chừng kẻo họ nhào vô nằm thì lúc đó lại khổ sở chửi nhau với họ, bằng không thì liệu mà ngồi co chân lên ghế chờ tới sáng, haizzz...






Ăn uống thì nhớ lại vẫn còn thấy kinh hải với chế độ vệ sinh. May là những người quen đã dặn dò chỉ trước, nhóm bạn của mình chia nhau ra, đứa thì xách 1 tui mấy ký dưa leo và cà, đứa thì lo túi cơm vắt muối mè cho cả bọn, đứa thì trách nhiệm lon gô thịt khô, trứng gà luộc sẳn và muối tiệu, đứa thì lon ruốc chà bông.... Còn nước uống thì mỗi đứa phải tự xách theo 1 can 4 lít nước nấu chín để dành uống. Tới giờ ăn thì phải tính toán sao cho vừa đủ số người chia cho số buổi ăn, mỗi bữa ăn chỉ dọnđúng lượng thế thôi, đứa nào ăn nhiều thì ráng mà xin đứa ăn ít. Vì sao ? tàu thời ấy không có toa ăn, không chịu tính khẩu phần thì sẽ đói những bữa còn lại trong hành trình 5 đêm 4  ngày.




Tắm à ? đừng có mơ. Chỉ cần 1 cái khăn lông nhỏ, cho nước vừa đủ ướt để lau mình cho đở rít và nhớp núa thôi. Khi tàu đến ga Nha Trang thì nghỉ 45 phút, lúc đó mới được mua nươc mà tắm, mà này nhé, vừa tắm vừa phải canh chừng gọi nhau, vì sợ tàu mà rú còi thì cứ vô tư  lông nhông chạy trở vế toa, không thôi thì ở lại Nha Trang đi nhé, hahaha.
Năm đêm, bốn ngày, cứ thế mà chia nhau, tối mấy đứa này ngủ thì phải cắt 1 đứa thức để trực hành lý và trông anh em, kẻo sáng dậy mới tá hỏa vì túi bị móc, hành lý thì bay rồi... Rồi, đứa thức trực đó, sáng sẽ được anh em ưu tiên ngồi dồn lại để nhường cho nằm ngủ ngon lành trên ghế.
Đến Hà Nội, với điều kiện ăn và ở trên tàu như thê suốt mấy ngày, chả đứa nào để ý là mình trông ra thế nào nữa, thơm hay thúi cũng chả quan tâm, chỉ khi đến nhà trọ, cô tiếp tân bịt mũi đón khách thì mới bật ngữa là 1 bầy xà mâu hôi như cú, hahaha.



Thế, bây giờ thì so ra, tàu đã tiến bộ rất nhiều rồi. Bạn đừng vội chê tàu hỏa hiện tại nhé, nếu bạn đã từng trải qua những ký ức kinh hoàng khi đi tàu của mình những năm ấy. Nhưng thật ra, những chuyến đi bão táp như vậy lại để lại nhiều kỷ niệm và ký ức không bao giờ quên...
Riêng mình, thì mình lại thấy nó thú vị, mình gọi những ký ức đó là những ký ức thú vị,...


Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

I will always love you




If I should stay,
I would only be in your way.
So I'll go, but I know
I'll think of you ev'ry step of the way.


Photobucket


And I will always love you.
I will always love you.
You, my darling you. Hmm.


                  Photobucket

Bittersweet memories
that is all I'm taking with me.
So, goodbye. Please, don't cry.
We both know I'm not what you, you need.

 
Photobucket


And I will always love you.
I will always love you.

Photobucket


I hope life treats you kind
And I hope you have all you've dreamed of.
And I wish to you, joy and happiness.
But above all this, I wish you love.

Photobucket

                                                                   And I will always love you. 
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I will always love you.
                                                         I, I will always love you.



Photobucket


You, darling, I love you.
Oh, I'll always, I'll always love you. 

Photobucket


Photobucket




Photobucket
Một bài hát cho ngày Valentine....

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Một phút suy ngẩm



1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa… không có sự chờ đợi vô vọng đến thế.

2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký… Hãy tập quen dần với bản thân mình…

3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống…

4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút... có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy... thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít… những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn…

7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You"re the best" và giữ vững niềm tin.

8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói… những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress... , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời…

14. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.

16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.


(Copy từ nhà 4yeys và 4Eyes cũng copy từ Net)

Lòng người như lá úa...

Valentine's day
















Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Cuối tuần - Hoa dại

Cuối tuần, lang thang phố xá và cà phê một mình, ngẫu nhiên chụp những đóa hoa dung dị, cũng thấy vui vì hình như nếu biết tạo và chọn cho mình niềm vui, thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, nhỉ ?


Những bông hoa cuối mùa nhan sắc - Mai cuối mùa, gần hết Giêng rồi mà vẫn vẫn nở muộn màng - Có cả Mai Đại Cát nữa, hương thơm, cánh dầy, hoa to bằng miệng chén, nhưng sớm nở tối tàn...


Photobucket


Photobucket


Photobucket


Súng tím, khó mà tìm được chất liệu màu khác có màu tím ngan ngát mang mang buồn của súng như thế này .

Photobucket


Photobucket


Lan - những cánh hoa vương giả, nhưng lại là một loài hoa ký sinh, mà mình lại ghét những gì sống ký sinh

Photobucket


Photobucket


Mình thích hoa này, nhưng không biết tên gọi của nó, mọc thành chuỗi (có phải là hoa Chuỗi Ngọc ?), cánh dày và mịn mượt như nhung, đỏ thẩm

Photobucket


Và, những đóa hoa nhỏ nhắn, mong manh ....

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket


Ồ, đây rồi , "wa xứ nhà nàng"... hehehe

Photobucket

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Sai lầm khi đến chùa xin tài lộc!

Hiện tượng đến chùa, đền trong các dịp lễ hội đầu năm để cầu xin tiền tài và may mắn đã trở thành thói quen của nhiều người. Nhưng suy nghĩ đó liệu đã đúng với Đạo Phật?

Phóng viên Vietnamnet đã có cuộc trao đổi với Thượng tọa Thích Kiến Nguyệt – Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm  Tây Thiên để làm rõ vấn đề trên và để nghe người trong chùa nói về các quy tắc khi đến nơi cửa Phật.

- Khi lên chùa thờ phật, người đến lễ nếu muốn dâng lễ thì dâng những gì là đúng với Đạo Phật, thưa thầy?

- Người đến chùa chỉ cần cúng hương và hoa quả tinh khiết. Còn tiền mặt là để nhà chùa xây dựng và làm việc từ thiện nếu thầy trụ trì chùa đó tu chân chính.

- Xin thầy cho biết ý kiến về việc nhiều người dân lên chùa đốt rất nhiều vàng mã?


- Chuyện đốt vàng mã đến cửa phật để cầu xin tiền tài là chuyện hoàn toàn không có trong Đạo Phật. Đó là hành động hết sức lãng phí tiền của vào sai chỗ, sai mục đích và không đúng với Đạo Phật.

Phật dạy: Ta không ban phước, không giáng họa cho ai..."


- Thầy có thể cho biết hiện tượng người dân dùng tiền thật rải tran lan với mục đích cầu lộc và may mắn liệu có đúng với tinh thần Đạo Phật ?

- Nếu đến chùa dâng tiền, cầu xin tài cầu lộc mà Phật có thể ban cho được thì phải chăng Phật biết nhận hối lộ? Hoàn toàn sai lầm và mê tín khi nghĩ như vậy.

Tôi nói vậy vì đã là người theo đạo Phật phải tuân theo luật Nhân-Quả. Gieo nhân gì gặt quả đó. Nhiều người hiểu sai lầm khi đến chùa cầu xin mà quên rằng Phật có dạy: “Ta không ban phước, không giáng họa cho ai hết mà chính các người lãnh cái quả do mình gây ra”

- Nhưng khi vào đền thờ các thần linh… việc cúng tiền theo nhiều người  hiểu là vẫn được, và nhiều người cho rẳng dâng thần này mà không dâng thần kia sẽ gặp xui nên hiện tượng dâng tiền lẻ tràn lan vẫn vẫn xảy ra?

- Việc đến đền rồi dâng tiền để cầu xin các vị thần linh cũng chỉ là hoàn toàn mê tín và không đúng. Việc đến đền mà dâng tiền ông thần linh mà không dâng tiền ông thần linh kia rồi sợ bị trừng phạt thì ông thần linh đó cũng không xứng đáng để thờ.

Đặc điểm của thần linh là nóng giận sân si còn nhiều, phước kém hơn người cõi trời, vì trên cõi thần linh mới là cõi trời. Thần linh chính vì nóng giận, còn tham còn sinh nên khi không hài lòng hay trở lòng với người đến với mình.

Chính vì vậy người đến với thần linh vì không giải thoát được chính mình nên dễ tự làm điều xấu hại mình. Với Đạo Phật, người đến là để tự mình giảm bớt tham sân si để tự giảm bớt khổ. Đến với Đạo Phật là để học phương pháp để sống an lành và hạnh phúc cho mình chứ không phải để cầu xin và nuôi tham vọng.

Hãy dùng tiền công đức để làm từ thiện và nhận được cái tâm an lành


- Theo thầy, thay vì dùng tiền lẻ rải khắp nơi, người dân nếu khi muốn công đức thì phải làm thế nào cho đúng?

- Nếu có lòng công đức chỉ cần đặt tiền vào một nơi, đúng chỗ đặt hòm công đức mà trụ trì chùa đó đã đặt, vậy là đủ.Người đến chùa cúng là do cái tâm sẽ được cái nhân. Cứu giúp người ăn mày ăn xin cũng chỉ là cái nhân. Khi đó con người sẽ có cái tâm lành thiện và sẽ tự tạo nên được điều hạnh phúc đó là quả. Điều cốt lõi khi dâng tiền cho chùa cũng chính là như vậy, tất cả đều theo luật Nhân – Quả.

Nhiều người không hiểu được rằng khi dùng tiền cúng chùa Phật tam bảo sẽ chứng minh mà không cần ghi giấy ghi nhận hay bia công đức. Tôi cũng nghĩ rằng nếu có tâm muốn công đức cho nhà chùa, thay vì đổi tiền lẻ, hãy dùng luôn tiền đó làm việc thiện như đóng góp xây dựng nhà tình nghĩa, cho những trẻ em và người nghèo khó hơn là việc vừa mất tiền đổi và dâng khắp nơi mà không có ý nghĩa gì gây lãng phí.

- Chuyện tại một số đền đầu năm tổ chức việc “Lên Đồng” để thờ các thánh thần vẫn còn xảy ra, thầy có ý kiến gì về vấn đề này?

- Có câu chuyện rằng: Các vị thần linh đầu tiên có cái tâm tốt, muốn cứu nhân độ thế nên họ dựa vào xác Cô Đồng. Nhưng một thời gian thấy phủ mở ngày càng to, tiền bạc cúng rồi phí ngày càng tăng lên nên các vị thần linh chân chính bỏ đi và sau đó các vị thần linh yếu kém hơn đến nên các phủ không còn linh thiêng nữa…

- Xin cám ơn thầy !

 Hoàng Nguyên (thực hiện)




LÊN ĐẦU TRANG