Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

"Chiều hành quân, qua những đồi sim... Tím cả chiều hoang biền biệt..." - Nhà thơ của "Màu tím hoa sim" đã từ trần, vôcùng thương tiếc

Những niềm vui giản dị

Photobucket

Mình rất thích trồng cây cảnh , cây hoa và thú cưng như cá vàng, chó nhỏ. Hồi đó, nguời quen biết sở thích của mình, nên tặng 1 chú cún Bắc Kinh sư tử lông màu vàng óng tuyệt đẹp. Bắc Kinh rất khó nuôi, nếu nó là chó thuần chủng, mà chú cún này 1 mẹ đẻ 1 con. Vài ngày là phải tắm cho nó, tắm xong không được phơi nắng mà sấy lông cho nó, sấy lông xong thì phải chải lông cho nó và xức dầu muợt lông, dầu trị bọ chét. Phải lau mắt và mồm nó thường xuyên vì nó chảy ghèn và nuớc dãi nhiều, nếu luời thì nó sẽ làm hỏng mắt và thúi mũi của nó. Giống chó này thì lông rụng thường xuyên nữa, mỗi đợt nó thay lông thì phải càng siêng hơn, vừa quét dọn lông rụng của nó vuơng vãi, vừa chăm lông cho nó kỷ hơn thì thay lông xong, lông của nó lại càng rực rỡ.

Thương nhất là nó rất khôn và luyến chủ, mình chạy xe về tới đầu hẻm là nó đã biết mà nhảy cửng lên và sủa ăng ẳng, vào nhà thì nó cắp lần luợt từng chiếc giày tha vào kệ, xong rồi là chạy xoắn vòng vòng chung quanh mình chờ được vuốt đầu. mà cái dáng chó lùn lông rũ chạm đất đuôi xù như bông chạy lũng cũng yêu vô cùng. Nó rất dễ dạy và học nhanh các trò của chó, con bé cháu dạy đủ trò, nào là giả chết, nào là nhảy múa theo nhạc bằng cách đứng lên bằng 2 chân sau, nào là lăn tròn theo nhịp vỗ tay, nào là đứng dậy đưa 1 chân ra bắt tay rồi hôn bàn tay của chủ…..

Được 5 tuổi, cún bắt chuột và gián rất giỏi, 1 buổi trưa cũng khoảng tháng ba nắng nóng kinh hồn này, cún dí chuột ra tới hàng hiên trên lầu rồi cánh cửa sập lại nên bị nhốt suốt cả buổi trưa  ngoài nắng, nhưng rất tội, nó không dám sủa buổi trưa để kêu nguời vì đã bị la 1 lần, cứ đứng ngoài hàng hiên mà rên ư ử. Tới chừng nguời nhà phát hiện  ra thì cún đã bị say nắng, đi loạng choạng  và chiều hôm đó thì cún bị shock nắng và ra đi luôn…

Từ đó đau lòng quá, mình không dám nuôi chó nữa…. Ở nhà mọi người cứ nói, mình nuôi chó còn hơn nuôi con, nó ra đi thì cứ xem như nó sẽ hưởng phước mà kiếp khác sẽ không làm chó nữa, đừng buồn và nhớ nó quá khiến nó sẽ khó đầu thai vào kiếp khác.

Photobucket

 

   

 

Nhà chật và nhỏ quá, không thể trồng cây cảnh được, mình trồng trong phòng làm việc ở sở làm. Ai cũng thích vì cây xanh mơn mởn mà chả ai chịu bỏ tiền ra cùng với mình mua cây, kệ, thích thì trồng. Phòng chung 4 nguời, có 3 cửa ra vào, mình đặt ở mỗi cửa 2 chậu cây con, cái tủ kệ giấy tờ thì đầu tủ mình đặt 1 chậu phát tài mọc thành cụm lớn, cây xanh mơn mởn , mùa nào phòng cũng thấy tuơi và mát mắt.

Tết này nghĩ dài ngày, mình chuyển hết các chậu cây con ra hành lang cho phơi sương và tắm nắng, riêng chậu phát tàì thì mình nghĩ để trong phòng chắc không sao, vì nó là loại cây sống trong mát… Nghĩ hơn 10 ngày, vào làm việc lại thì hởi ơi, chậu phát tài đã héo hắt gần hết, tỉa xong thì chỉ còn lại 5 cành và củ rễ, tiếc đứt ruột, vì chậu này phát triển rất đẹp, cả cơ quan ai cũng thích, phát tài ít cho bông, mà chậu cây mình trồng này 1 năm nó cho bông 2, 3 lần….Cũng tại mình chủ quan nên quên mất 1 điều là dù phát tài sống trong mát nhưng khi phòng đóng kín cửa hết suốt 10 ngày thì nó bị yếm khí  nên nó héo tàn là vì thế. Thôi thì, còn nước, còn tát, mỗi ngày tưới cho nó, mình cứ thầm thì trong bụng “ sống đi con, ráng sống mà đừng bỏ ta đi như cún Billy đã bỏ ta đi”….

Nếu cây cỏ cũng có cảm giác thì  hình như cây phát tài này biết nghe mình thầm thì trong bụng hay sao ấy.  Năm cành còn lại của nó vẫn xanh mơn mởn hơn 1 tháng nay. Và, sáng nay, mình oà vỡ niềm vui khi từ các củ rễ của nó, 6 chồi non xanh biếc đã nhú mầm , có phải cây đã hồi sinh như mình đã gieo hy vọng từ mỗi lần tuới cho nó không nhỉ ? …

 

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Mùa mới

Thì cứ tin vào hai chữ "tuỳ duyên", mà, nếu có duyên cũng chưa hẳn là có nợ với nhau, hình như vậy !
Một lần gặp chưa đã là tri ngộ, thì cứ mang theo cảm xúc cho riêng mình, có lẻ vậy.
Đã đi qua bao miền giông bảo, đã đa mang bao nợ ngãi nhân, sao mình vẫn cứ tin vào hai chữ "tuỳ duyên". Tin để mà có cho riêng mình 1 chút vui trong đời, để ráng giữ cho mình đừng bế tắc hay hoang tưởng, biết đâu, có thể một lần là mãi mãi. Thà thế, để không tiếc nuối vì đánh rơi hai chữ "tuỳ duyên"...
 
 
 
 
Photobucket

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Hò hẹn

 
Ngày hôm nay, 8 tháng 3, con đường nào trong thành phố cũng ngợp hoa. Thấy cũng thú vị vì nó giống như là 1 nét văn hoá mới hình thành, dù chưa lâu. Buổi chiều tối, đường về thấy các em sinh viên đang thu dọn sạch sẽ  phần lề đường mà các em đã bày hoa ra bán, thương các em quá, kiếm thêm chút tiền để tăng cuờng thêm bửa ăn đạm bạc hay góp vào 1 phần học phí.
 
 
Có 1 đứa em trên Blog hỏi rằng, sao dạo rày thấy ka làm thơ ngắn ngủn, viết không thành bài  vậy ? Mình đâu có làm thơ, và càng không phải là nhà thơ. Mình chỉ viết như 1 sự giãi bày, 1 lời tâm sự, vậy thôi. Những cái ý, những cái tứ bật ra lúc mình đang suy nghĩ miên man hay lúc đang tâm trạng thế nào ấy, nó tự bật ra, và viết, vậy thôi. Ngắn vì vậy, chỉ là 1 ý, chỉ là 1 tứ. Nhưng mình tự thấy nó súc tích, quá đủ với mình. Không như hồi xưa, ngồi đẽo gọt, ngồi tìm phát triển thêm ý để kéo dài, để được gọi là bài thơ - nhà thơ gì mình nhỉ ? Viết , rồi tìm ảnh, rồi hì hục lồng vào, mãn nhản, thấy thư giản rất nhiều. À, phải nói, những comment thích hợp làm mình rất phê, và rất biết ơn những sự đồng cảm đó
 
 
Hò hẹn - cái tứ này bật ra buổi chiều tối, khi mình thấy các em sinh viên dọn dẹp vệ sinh trả lại sự thông thoáng cho đường phố khi ngày lễ hội sắp kết thúc - Trong số những cô gái, những chàng trai đó, có ai đang chờ, có ai đang vội vã trở về để trao cho nhau những đoá hoa dành riêng cho nhau sau 1 ngày mưu sinh kiếm thêm vất vả như thế.
Hò hẹn - còn lại mình, chính mình và chỉ một mình.....
 
 
Photobucket

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

TinTin

Tintin là đứa trẻ rất thương em, biết nhường nhịn cho em. Còn TotTi là đứa trẻ rất có duyên, từ nhỏ đến lớn là thần tượng của cả xóm lao động nghèo, ai cũng chiều, ai cũng thích nựng nịu ẳm bồng. Nhưng không vì thế mà Ti không ngoan, trái lại, Ti rất biết nghe lời người lớn. Chỉ cần thấy ông 9 chau mày sa sầm mặt và không nói là Ti biết Ti đã làm sai và vội vàng chạy tới ôm ông và ríu rít "Ti sai rồi, Ti xin lỗi".

Ti rất biết nghe lời anh Tin dù đôi khi nỗi cơn khùng là nhào vô uýnh anh Tin túi bụi, đi đâu chơi, 1 điều anh Tin , 2 điều cũng anh Tin, cho ăn cái gì, cũng hỏi anh Tin thích ăn gì, rồi Ti gọi món theo anh.

Tin là đứa trẻ rất sùng đạo, vì Tin được bà ngoại dắt theo đi chùa từ nhỏ, là chuyên viên phụ giúp mỗi khi bà ngoại cúng kiến trong nhà. Sáng nay, sau khi đi học thêm ra, Tin nói hôm nay là rằm nguyên tiêu rất tốt ngày, dắt con đi chùa để con cầu nguyện Phật phù trợ cho em Ti về Mỹ luôn khoẻ mạnh và học giỏi.

Tin tin rất khoái chụp hình và hay xin làm phó nháy, thậm chí còn bày cho em Ti chụp hình nữa. Dưới đây là hình mà Tintin chụp hôm mùng ba tết đi lễ Phật ngọc Quán Thế Âm ở chùa Phổ Quang, và hoa gì rất lạ mà Tintin phát hiện ra và chụp  ở chùa Xá Lợi hôm nay.

Chắc là Walk sẽ ráng sắm cái máy KTS mới ( đang khuyến mãi um sùm) và tặng cho Tintin con Samsung đang xài, để cho cháu vui mà nguôi ngoai nỗi nhớ em.

Photobucket . Photobucket . Photobucket

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Tin và Ti

.

Sáng nay,

Chở Tintin đi học thêm tiếng Anh và võ thuật, tới lớp thì thấy cháu nước mắt nhoè nhoẹt, mình cũng rơi lệ theo cháu.

Mình không hỏi cháu vì sao khóc vì mình dư biết cháu chạnh lòng nhớ đến em. Trước tết, hai anh em vẫn luôn được đi học cùng nhau như thế, tới nơi thì hai anh em cùng đắt díu nhau vào lớp, đứa nào ra trước thì đến chờ trước cửa lớp của đứa kia….

Đau lòng lắm con, nước mắt con trẻ làm xót xa lòng người lớn lắm con biết không ?

Chỉ mới 10 ngày về lại xứ xa, biết làm sao hả con ? bé Ti, em của con phải theo dì về Mỹ để chuẩn bị vào năm học mới. Ông cũng phải cắn răng lại mà dỗ em Ti cho dù em Ti năn nỉ ông cho Ti ở lại Việt Nam 2 năm nữa. Em của con bây giờ đã là công dân nước Mỹ rồi với quốc tịch Mỹ, phải cho em trở về nhà để em đi học con à. Tiễn em ra sân bay, ông thấy  hai anh em ôm chầm nhau mà khóc trước khi em vào phòng cách ly, lòng ông đau  như cắt con biết không ?

Thôi con, con rồi sẽ lớn, rồi 1 ngày nó con sẽ hiểu chia ly cũng chính là chờ đợi cho ngày sum họp, con sẽ hiểu nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai theo thời gian. Con và em Ti chỉ là anh em bạn dì mà thương nhau như anh em ruột vì 2 đứa sống bên nhau từ nhỏ tới giờ, rồi em sẽ trở về, rồi con sẽ bớt nhớ em… Chỉ là vấn đề thời gian…

 

Photobucket

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Phóng sinh

Photobucket

Chuyện tình qua mạng đẹp như cổ tích

“Câu chuyện của Trân và Philippe, hai người bạn bị câm điếc, mà tôi sẽ kể với các bạn sau đây là một câu chuyện tình, một câu chuyện có thật giống như cổ tích”, đó cũng là phần mở đầu của tác giả có cái tên cực lạ Olivier Buom Bay.
Hồ Thụy Huyền Trân là một thiếu nữ Việt Nam 22 tuổi, cô thật đẹp với mái tóc đen dài và đôi mắt hiền dịu. Cô sống cùng cha mẹ tại thị xã Ngã Bảy (Phụng Hiệp), cách phía Nam Cần Thơ ba mươi kilômét. Cô quyến rũ, duyên dáng, thông minh nhưng lại bị tật nguyền bẩm sinh: cô bị câm điếc từ khi mới lọt lòng mẹ.
 
Cuộc sống của cô không hề bất hạnh bởi cha mẹ luôn dành cho cô tất cả tình yêu thương mà cô cần. Cô cũng không phải lo lắng gì về đời sống vật chất bởi gia đình cô không phải chịu cảnh bần hàn. Cha cô, ông Hoàng là chủ doanh nghiệp, ông điều hành một công ty sản xuất vật liệu xây dựng.
 
Trân hạnh phúc, nhưng cô lại cảm thấy cô đơn về mặt tình cảm. Cô mơ ước gặp được chàng hoàng tử quyến rũ, người sẽ mang lại một niềm hy vọng mới cho cuộc sống của cô. Trái tim cô đơn của cô tìm kiếm một con tim khác để yêu thương.

Trước khi cưới nhau, con người ta cần phải yêu nhau, và trước khi yêu nhau họ cần phải biết nhau và vậy là trước hết cần phải gặp được nhau. Chính sự tình cờ làm nên các cuộc gặp gỡ. Khi hai bạn trẻ gặp nhau rồi đem lòng yêu nhau, ta có thể nói rằng đó là một sự tình cờ hạnh phúc…
 
 
Giống như nhiều thiếu nữ ở tuổi cô, Trân thường dùng Internet để giải trí. Một lần, khi truy cập mạng cô phát hiện ra một địa chỉ dành cho những người câm điếc trên thế giới. Cô vào địa chỉ ấy để tìm một thanh niên cùng độ tuổi với mình, với mong muốn được làm quen và có một người bạn tốt để có thể trò chuyện với nhau qua webcam.
 
Trong khi tìm kiếm, cô gặp một chàng trai người Pháp cũng bị câm điếc giống mình, chàng trai này sống cách cô hơn 10.000 km. Anh tên là Philippe. Anh là người Pháp và hiện đang sống tại thành phố Mans, phía Tây nước Pháp. 26 tuổi và vẫn còn độc thân, anh là nhân viên trông coi cửa hàng trong một trung tâm thương mại.
 
Philippe rất ngạc nhiên và hạnh phúc khi được gặp cô gái Việt Nam này qua mạng, một cô gái rất khác so với phụ nữ Pháp. Ban đầu giữa hai người là mối quan hệ bạn bè xã giao, họ trò chuyện cùng nhau qua webcam trong nhiều tuần liền. Vì không thể nói như đa số mọi người nên họ dùng ngôn ngữ dấu hiệu, tức là trò chuyện thông qua các cử chỉ của bàn tay. Cùng với thời gian, mối quan hệ giữa Trân và Philippe tiến triển, mối quen biết sơ sơ biến thành tình bạn, rồi tình bạn trở thành tình yêu… Balzac đã từng nói, “Tình yêu là một ngọn gió huyền bí và mạnh mẹ nhưng ta lại chẳng biết nó từ đâu thổi tới"
 
Hai người tiếp tục gặp nhau từ xa qua màn hình máy tính và trò chuyện cùng nhau mỗi ngày. Hàng nghìn kilômét ngăn cách họ như không còn tồn tại, khoảng cách như được rút ngắn nhờ sức mạnh kỳ lạ của tình yêu và định luật vạn vật hấp dẫn. Quả là vị thần tình yêu bắn mũi tên của mình vào ai và khi nào tùy thích! Một tình huống mới lạ kỳ làm sao! Một thiếu nữ Việt Nam và một chàng trai người Pháp đem lòng yêu nhau nhờ chiếc webcam! Họ chỉ thấy nhau qua khung màn hình máy tính nhỏ bé, nhưng từng ấy cũng đủ để tình yêu của họ nảy nở. Tháng ngày trôi đi, tình yêu ấy không phai nhạt mà ngược lại, mong muốn được hiểu nhau rõ hơn càng tăng lên trong họ.
 
Một ngày, Trân cho mẹ cô hay rằng cô đã gặp một chàng trai qua Internet. Cô phải thuyết phục bà mẹ rằng anh chàng Philippe này có tình cảm sâu nặng với mình. Trân giải thích cho cha mẹ rằng cô muốn thật sự gặp chàng tình nhân yêu quý này, người cũng bị câm điếc giống cô nhưng sống ở nửa kia của Trái đất, ở một nơi rất xa, tại nước Pháp!
 
Đối với hai bạn trẻ, máy tính và khung màn hình nhỏ bé không đủ để thỏa mãn mong muốn hiểu nhau của họ. Họ muốn bước qua thế giới ảo, tuy thật tiện dụng nhưng chỉ là nhân tạo để tới với thế giới thực nơi mọi thứ thật hơn.
Hiện tượng Cyberlove có những hạn chế của nó bởi một người đàn ông và một người phụ nữ chỉ có thể thực sự hiểu nhau kể từ thời điểm họ có thể gặp mặt nhau.
 
 
Philippe bắt đầu để dành tiền và mua một vé máy bay từ Paris tới thành phố Hồ Chí Minh. Anh lên đường chỉ có một mình dù bị tật nguyền, anh tự xoay xở và tới sân bay Tân Sơn Nhất vào tháng 10/2008. Trân cùng cha mẹ tới đón anh.
 
Philippe qua khu vực kiểm soát hải quan rồi tiếp tục bước qua cánh cửa cuối cùng của sảnh đến sân bay, và anh nhận ra Trân ngay giữa đám đông chen chúc.

Cả hai cùng bật khóc, như hai vì sao lạc nhau tìm lại được nhau vào buổi bình minh, họ nhẹ nhàng ôm lấy nhau, siết chặt vòng tay. Đây là lần đầu tiên họ thực sự gặp nhau, bên ngoài màn hình máy tính của họ! Sau 12 tháng chờ đợi và hy vọng, sau một thời gian dài đến vậy, giấc mơ đã trở thành hiện thực, cyberlove của họ đã hiển hiện: cuối cùng hai người bạn trẻ đã có thể gặp mặt nhau. Họ đã yêu nhau qua màn hình máy tính. Giờ đây trong đời thực, họ không hề thất vọng, họ vẫn luôn yêu nhau nhường ấy. Chẳng hề có điều bất ngờ ngoài ý muốn nào đối với anh cũng như với cô.
 
Philippe cùng Trân bước lên chiếc ôtô của gia đình cô chạy thẳng hướng đồng bằng châu thổ. Philippe lần đầu tiên khám phá Việt Nam. Mọi thứ đều mới mẻ với anh. Đây thực sự là một cú sốc hạnh phúc! Anh mê đi trước đất nước và nền văn hóa này, và đặc biệt là trước người dân ở đây.
 
Philippe vui thích khám phá ra biết bao kênh rạch rợp bóng cây tạo thành một mạng lưới đường thủy nơi hàng nghìn con thuyền chất đầy hàng hóa tấp nập qua lại. Cha mẹ Trân đã mời Philippe tới nghỉ một tuần tại nhà họ ở gần Cần Thơ. Ngôi nhà nằm ngay bên bờ sông. Từ phòng Philippe nhìn ra quang cảnh thật đẹp. Suốt một tuần, Trân cùng Philippe dạo chơi trên chiếc xe máy Nhật của cô. Mỗi ngày lại là một niềm đắm say đối với đôi tình nhân trẻ chỉ giao tiếp bằng tay. Nếu không biết thứ ngôn ngữ đặc biệt dành cho những người bị câm điếc này bạn sẽ không thể hiểu được họ.
 
Để nói chuyện với cha mẹ mình, Trân nhìn miệng cha mẹ để hiểu những gì họ nói. Đôi khi mẹ cô viết vài lời lên một tờ giấy. Cha mẹ Trân tiếp đón chàng trai trẻ người Pháp bằng tấm lòng nồng nhiệt và họ đã nghĩ tới một đám cưới cho cô con gái đang rất hạnh phúc và vui sướng trong vòng tay anh chàng Philippe này.

Sau một thời gian suy nghĩ, Philippe và Trân báo tin họ đồng ý cưới vào năm 2009. Sau một tuần hạnh phúc bên nhau, giờ chia tay đã đến. Philippe trở về Pháp để lại Trân rưng rưng nước mắt tại sân bay. Những thủ tục hành chính và pháp lý cho đám cưới bắt đầu được thực hiện vào mùa đông năm 2008. Một cô gái Việt Nam cưới một chàng trai Pháp là chuyện hoàn toàn có thể nhưng cần phải có thời gian để tập hợp tất cả những giấy tờ cần thiết theo quy định của hai Chính phủ. Tới tháng 7/2009 họ mới có thể làm đám cưới.
 
Có một câu ngạn ngữ Pháp nói rằng nếu trời mưa vào ngày hôn lễ, cô dâu chú rể sẽ được hạnh phúc. Ngày 20/7/2009, tại Cần Thơ, trời mưa rất to, nước như trút xuống từ bầu trời phủ kín mây. Bầu trời toàn một màu xám xịt chỉ trừ trong trái tim đôi vợ chồng trẻ, họ mặc quần áo cổ truyền của người Việt Nam với màu sắc rực rỡ: màu xanh lam cho chú rể còn màu vàng cho cô dâu.
 
Ngay từ sáng sớm, đoàn đón dâu bên gia đình Philippe đã tập trung trong sân một khách sạn tại Cần Thơ. Trong số các thành viên gia đình, có mẹ anh, Sylvie, đây cũng là lần đầu tiên bà tới Việt Nam, người bạn của bà Gil cùng con trai ông. Chị gái Philippe tên là Adèle, cô cũng bị câm điếc giống em trai mình. Cô thực sự rất mong muốn tới Việt Nam dự lễ cưới. Chồng cô tên Claude, anh là người thuộc quần đảo Antilles và trông rất giống Ronaldo.
 
Tại chợ Cần Thơ, nhiều bạn trẻ Việt Nam tới thật gần để nhìn anh chàng ngoại quốc này với ánh mắt như muốn nói: “Anh có phải Ronaldo không?” Từ Cần Thơ tới nhà cô dâu mất nửa tiếng đi ôtô. Những thành viên trong gia đình chú rể đã tới thị xã Ngã Bảy. Họ mang tới nhiều đồ lễ trên những chiếc mâm trang trí sặc sỡ, theo đúng truyền thống Việt Nam. Trên ngưỡng cửa gia đình, cô dâu xinh tươi trong chiếc áo dài vàng được cha mẹ, người thân vây quanh, và hơn 500 khách mời đã tới chật kín phòng ăn lớn nơi sẽ diễn ra bữa tiệc cưới.
 
 
Sau khi đã đứng suốt để chờ đợi, họ chào đón chú rể, theo đúng nghi lễ xa xưa của người Việt Nam. Mọi phong tục đều được tuân thủ. Gia đình chú rể trao những mâm lễ vật cho các thành viên gia đình cô dâu. Lễ cưới cũng diễn ra theo truyền thống của Việt Nam: thắp hương trước bàn thờ tổ tiên gia đình cô dâu, lễ vật, hai gia đình có vài lời, trao nhẫn cưới, rồi đến thời điểm xúc động của đám cưới. Sau đó, Trân và Philippe mời mỗi khách dự đám cưới một ly “vodka Hà Nội” nhỏ.
 
Bên ngoài nhà hàng, mưa tiếp tục rơi, mưa to tới mức một tấm bạt che đầy nước đã đổ sụp xuống… Nó khiến mọi người sợ hãi chứ không gây thiệt hại gì. Trời mưa nhưng Mặt Trời thì lại nằm trong tim tất cả mọi người vào ngày hôm ấy. Đôi vợ chồng trẻ nhìn nhau và họ ra dấu bằng tay: yêu nhau mãi mãi!
 
 
Tác giả bài viết này, Olivier Buom Bay tên thật là Olivier Page. Anh là Tổng Biên tập của cuốn cẩm nang du lịch Le guide du routard Vietnam. Olivier Page năm nào cũng qua Việt Nam vài lần để cập nhật thông tin cho cuốn sách và cả để đi du lịch. Anh lấy bút danh là Olivier Buom Bay, vì như anh nói, anh giống con bướm cứ lang thang mãi hoài. 
 
Lần trở lại Việt Nam vào cuối tháng 7 vừa rồi đặc biệt hơn vì anh là nhân chứng của một đám cưới giữa một chàng trai Pháp bị câm điếc và một cô gái Việt không nghe, không nói được

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

Mùng 4 - Chia ly

Đường nắng như đỗ lửa, gió hun hút.

Sáng nay, mình ra phi trường tiễn mẹ con bé Ti về Mỹ.

Dù rất sợ những cảnh tiễn đưa, đau lòng lắm, nhưng đây là máu mủ của mình, đây là cháu của mình, cả hai mẹ con, mình chăm bẳm nuôi dưỡng từ khi còn đỏ hỏn cho đến bây giờ.

Ngày mẹ bé Ti ra đời, thương em gái, xót cháu, cháu chào đời mà thiếu vắng tình phụ tử, vì cha của cháu đã ra đi tìm vùng đất hứa, đã gữi thân lại nơi đáy biển sâu.

Mẹ bé Ti là 1 cô gái xinh đẹp, thông minh và học giỏi, cháu lớn lên, trưởng thành, đi làm và có nhiều nguời theo đuổi, cháu biết giúp đỡ gia đình ngay từ những tháng lương đầu tiên trong đời. Rồi, vì tình yêu, vì niềm hy vọng rằng sẽ có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn nơi xứ người, để có thêm nhiều khả năng giúp đở cho mẹ và các cậu, dì khi tuổi già đến. Cháu đồng ý theo chồng, đem con về nơi xứ lạ.

Chỉ mới chưa đầy 2 năm, mọi thứ chỉ mới bắt đầu gầy dựng, khi bé Ti nhập quốc tịch và là công dân Mỹ, cháu thưa và xin các cậu dì cho gữi con về VN để 2 vợ chồng tập trung vào công việc.

Bé Ti quay trở về sống với các Ông Bà được 6 tháng, và bây giờ phải quay trở về Mỹ để chuẩn bị vào lớp một Primary school.

Mình muốn cho cháu ở lại đây vài năm để cháu nói rành rẽ tiếng Việt, có thể đọc viết tiếng Việt, đồng thời cháu vẫn học ở truờng quốc tế, để khi trở về Mỹ thì cháu tiếp tục lớp cùng cấp mà không bị lỡ dỡ vài năm học. Nhưng, trường quốc tế giá chấp nhận được thì tìm hiểu toàn là Tây ẹ ẹ dạy, còn truờng uy tín với hồ sơ bảo đảm kể cả Giáo viên nước ngoài có bằng cấp sư phạm Anh Mỹ chuẩn thì giá học phí hỡi ôi trên t rời, trọn gói 1 trẻ lớp 1 hơn 1000Usd/tháng.

Giá mà mình giàu hoặc ít nhất cũng trung lưu thì mình sẽ lo cho cháu, nhưng …..

Thế là, sáng nay, mùng 4 Tết, rưng rưng tiễn 2 mẹ con quay về Mỹ.

Biết rằng, chỉ là xa cách về mặt địa lý.

Biết rằng, cháu sẽ trở về thăm lại gia đình khi có điều kiện, khi bé Ti nghĩ hè hay nghỉ đông.

Biết rằng, với thời buổi này, phone, chat, net, webcam… sẽ đem con người lại gần nhau.

Tuy vậy, đau lòng thì vẫn đau lòng, nhất là khi nhìn nước mắt của con trẻ rơi khi bước vào phòng cách ly.

Đau lòng và ngạt thở, khi về nhà, nhìn thấy những vật dụng quen thuộc của bé Ti….

Không biết, vài hôm nữa hay vài tháng nữa, mới nguôi được nỗi đau và nỗi nhớ này ???

LÊN ĐẦU TRANG