J'ai cuelli ce brin de bruyere
Tu es pris l'autome est mort
Mình rất thích trồng cây cảnh , cây hoa và thú cưng như cá vàng, chó nhỏ. Hồi đó, nguời quen biết sở thích của mình, nên tặng 1 chú cún Bắc Kinh sư tử lông màu vàng óng tuyệt đẹp. Bắc Kinh rất khó nuôi, nếu nó là chó thuần chủng, mà chú cún này 1 mẹ đẻ 1 con. Vài ngày là phải tắm cho nó, tắm xong không được phơi nắng mà sấy lông cho nó, sấy lông xong thì phải chải lông cho nó và xức dầu muợt lông, dầu trị bọ chét. Phải lau mắt và mồm nó thường xuyên vì nó chảy ghèn và nuớc dãi nhiều, nếu luời thì nó sẽ làm hỏng mắt và thúi mũi của nó. Giống chó này thì lông rụng thường xuyên nữa, mỗi đợt nó thay lông thì phải càng siêng hơn, vừa quét dọn lông rụng của nó vuơng vãi, vừa chăm lông cho nó kỷ hơn thì thay lông xong, lông của nó lại càng rực rỡ.
Thương nhất là nó rất khôn và luyến chủ, mình chạy xe về tới đầu hẻm là nó đã biết mà nhảy cửng lên và sủa ăng ẳng, vào nhà thì nó cắp lần luợt từng chiếc giày tha vào kệ, xong rồi là chạy xoắn vòng vòng chung quanh mình chờ được vuốt đầu. mà cái dáng chó lùn lông rũ chạm đất đuôi xù như bông chạy lũng cũng yêu vô cùng. Nó rất dễ dạy và học nhanh các trò của chó, con bé cháu dạy đủ trò, nào là giả chết, nào là nhảy múa theo nhạc bằng cách đứng lên bằng 2 chân sau, nào là lăn tròn theo nhịp vỗ tay, nào là đứng dậy đưa 1 chân ra bắt tay rồi hôn bàn tay của chủ…..
Được 5 tuổi, cún bắt chuột và gián rất giỏi, 1 buổi trưa cũng khoảng tháng ba nắng nóng kinh hồn này, cún dí chuột ra tới hàng hiên trên lầu rồi cánh cửa sập lại nên bị nhốt suốt cả buổi trưa ngoài nắng, nhưng rất tội, nó không dám sủa buổi trưa để kêu nguời vì đã bị la 1 lần, cứ đứng ngoài hàng hiên mà rên ư ử. Tới chừng nguời nhà phát hiện ra thì cún đã bị say nắng, đi loạng choạng và chiều hôm đó thì cún bị shock nắng và ra đi luôn…
Từ đó đau lòng quá, mình không dám nuôi chó nữa…. Ở nhà mọi người cứ nói, mình nuôi chó còn hơn nuôi con, nó ra đi thì cứ xem như nó sẽ hưởng phước mà kiếp khác sẽ không làm chó nữa, đừng buồn và nhớ nó quá khiến nó sẽ khó đầu thai vào kiếp khác.
Nhà chật và nhỏ quá, không thể trồng cây cảnh được, mình trồng trong phòng làm việc ở sở làm. Ai cũng thích vì cây xanh mơn mởn mà chả ai chịu bỏ tiền ra cùng với mình mua cây, kệ, thích thì trồng. Phòng chung 4 nguời, có 3 cửa ra vào, mình đặt ở mỗi cửa 2 chậu cây con, cái tủ kệ giấy tờ thì đầu tủ mình đặt 1 chậu phát tài mọc thành cụm lớn, cây xanh mơn mởn , mùa nào phòng cũng thấy tuơi và mát mắt.
Tết này nghĩ dài ngày, mình chuyển hết các chậu cây con ra hành lang cho phơi sương và tắm nắng, riêng chậu phát tàì thì mình nghĩ để trong phòng chắc không sao, vì nó là loại cây sống trong mát… Nghĩ hơn 10 ngày, vào làm việc lại thì hởi ơi, chậu phát tài đã héo hắt gần hết, tỉa xong thì chỉ còn lại 5 cành và củ rễ, tiếc đứt ruột, vì chậu này phát triển rất đẹp, cả cơ quan ai cũng thích, phát tài ít cho bông, mà chậu cây mình trồng này 1 năm nó cho bông 2, 3 lần….Cũng tại mình chủ quan nên quên mất 1 điều là dù phát tài sống trong mát nhưng khi phòng đóng kín cửa hết suốt 10 ngày thì nó bị yếm khí nên nó héo tàn là vì thế. Thôi thì, còn nước, còn tát, mỗi ngày tưới cho nó, mình cứ thầm thì trong bụng “ sống đi con, ráng sống mà đừng bỏ ta đi như cún Billy đã bỏ ta đi”….
Nếu cây cỏ cũng có cảm giác thì hình như cây phát tài này biết nghe mình thầm thì trong bụng hay sao ấy. Năm cành còn lại của nó vẫn xanh mơn mởn hơn 1 tháng nay. Và, sáng nay, mình oà vỡ niềm vui khi từ các củ rễ của nó, 6 chồi non xanh biếc đã nhú mầm , có phải cây đã hồi sinh như mình đã gieo hy vọng từ mỗi lần tuới cho nó không nhỉ ? …
Tintin là đứa trẻ rất thương em, biết nhường nhịn cho em. Còn TotTi là đứa trẻ rất có duyên, từ nhỏ đến lớn là thần tượng của cả xóm lao động nghèo, ai cũng chiều, ai cũng thích nựng nịu ẳm bồng. Nhưng không vì thế mà Ti không ngoan, trái lại, Ti rất biết nghe lời người lớn. Chỉ cần thấy ông 9 chau mày sa sầm mặt và không nói là Ti biết Ti đã làm sai và vội vàng chạy tới ôm ông và ríu rít "Ti sai rồi, Ti xin lỗi".
Ti rất biết nghe lời anh Tin dù đôi khi nỗi cơn khùng là nhào vô uýnh anh Tin túi bụi, đi đâu chơi, 1 điều anh Tin , 2 điều cũng anh Tin, cho ăn cái gì, cũng hỏi anh Tin thích ăn gì, rồi Ti gọi món theo anh.
Tin là đứa trẻ rất sùng đạo, vì Tin được bà ngoại dắt theo đi chùa từ nhỏ, là chuyên viên phụ giúp mỗi khi bà ngoại cúng kiến trong nhà. Sáng nay, sau khi đi học thêm ra, Tin nói hôm nay là rằm nguyên tiêu rất tốt ngày, dắt con đi chùa để con cầu nguyện Phật phù trợ cho em Ti về Mỹ luôn khoẻ mạnh và học giỏi.
Tin tin rất khoái chụp hình và hay xin làm phó nháy, thậm chí còn bày cho em Ti chụp hình nữa. Dưới đây là hình mà Tintin chụp hôm mùng ba tết đi lễ Phật ngọc Quán Thế Âm ở chùa Phổ Quang, và hoa gì rất lạ mà Tintin phát hiện ra và chụp ở chùa Xá Lợi hôm nay.
Chắc là Walk sẽ ráng sắm cái máy KTS mới ( đang khuyến mãi um sùm) và tặng cho Tintin con Samsung đang xài, để cho cháu vui mà nguôi ngoai nỗi nhớ em.
Sáng nay,
Chở Tintin đi học thêm tiếng Anh và võ thuật, tới lớp thì thấy cháu nước mắt nhoè nhoẹt, mình cũng rơi lệ theo cháu.
Mình không hỏi cháu vì sao khóc vì mình dư biết cháu chạnh lòng nhớ đến em. Trước tết, hai anh em vẫn luôn được đi học cùng nhau như thế, tới nơi thì hai anh em cùng đắt díu nhau vào lớp, đứa nào ra trước thì đến chờ trước cửa lớp của đứa kia….
Đau lòng lắm con, nước mắt con trẻ làm xót xa lòng người lớn lắm con biết không ?
Chỉ mới 10 ngày về lại xứ xa, biết làm sao hả con ? bé Ti, em của con phải theo dì về Mỹ để chuẩn bị vào năm học mới. Ông cũng phải cắn răng lại mà dỗ em Ti cho dù em Ti năn nỉ ông cho Ti ở lại Việt
Thôi con, con rồi sẽ lớn, rồi 1 ngày nó con sẽ hiểu chia ly cũng chính là chờ đợi cho ngày sum họp, con sẽ hiểu nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai theo thời gian. Con và em Ti chỉ là anh em bạn dì mà thương nhau như anh em ruột vì 2 đứa sống bên nhau từ nhỏ tới giờ, rồi em sẽ trở về, rồi con sẽ bớt nhớ em… Chỉ là vấn đề thời gian…
Đường nắng như đỗ lửa, gió hun hút.
Sáng nay, mình ra phi trường tiễn mẹ con bé Ti về Mỹ.
Dù rất sợ những cảnh tiễn đưa, đau lòng lắm, nhưng đây là máu mủ của mình, đây là cháu của mình, cả hai mẹ con, mình chăm bẳm nuôi dưỡng từ khi còn đỏ hỏn cho đến bây giờ.
Ngày mẹ bé Ti ra đời, thương em gái, xót cháu, cháu chào đời mà thiếu vắng tình phụ tử, vì cha của cháu đã ra đi tìm vùng đất hứa, đã gữi thân lại nơi đáy biển sâu.
Mẹ bé Ti là 1 cô gái xinh đẹp, thông minh và học giỏi, cháu lớn lên, trưởng thành, đi làm và có nhiều nguời theo đuổi, cháu biết giúp đỡ gia đình ngay từ những tháng lương đầu tiên trong đời. Rồi, vì tình yêu, vì niềm hy vọng rằng sẽ có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn nơi xứ người, để có thêm nhiều khả năng giúp đở cho mẹ và các cậu, dì khi tuổi già đến. Cháu đồng ý theo chồng, đem con về nơi xứ lạ.
Chỉ mới chưa đầy 2 năm, mọi thứ chỉ mới bắt đầu gầy dựng, khi bé Ti nhập quốc tịch và là công dân Mỹ, cháu thưa và xin các cậu dì cho gữi con về VN để 2 vợ chồng tập trung vào công việc.
Bé Ti quay trở về sống với các Ông Bà được 6 tháng, và bây giờ phải quay trở về Mỹ để chuẩn bị vào lớp
Mình muốn cho cháu ở lại đây vài năm để cháu nói rành rẽ tiếng Việt, có thể đọc viết tiếng Việt, đồng thời cháu vẫn học ở truờng quốc tế, để khi trở về Mỹ thì cháu tiếp tục lớp cùng cấp mà không bị lỡ dỡ vài năm học. Nhưng, trường quốc tế giá chấp nhận được thì tìm hiểu toàn là Tây ẹ ẹ dạy, còn truờng uy tín với hồ sơ bảo đảm kể cả Giáo viên nước ngoài có bằng cấp sư phạm Anh Mỹ chuẩn thì giá học phí hỡi ôi trên t rời, trọn gói 1 trẻ lớp 1 hơn 1000Usd/tháng.
Giá mà mình giàu hoặc ít nhất cũng trung lưu thì mình sẽ lo cho cháu, nhưng …..
Thế là, sáng nay, mùng 4 Tết, rưng rưng tiễn 2 mẹ con quay về Mỹ.
Biết rằng, chỉ là xa cách về mặt địa lý.
Biết rằng, cháu sẽ trở về thăm lại gia đình khi có điều kiện, khi bé Ti nghĩ hè hay nghỉ đông.
Biết rằng, với thời buổi này, phone, chat, net, webcam… sẽ đem con người lại gần nhau.
Tuy vậy, đau lòng thì vẫn đau lòng, nhất là khi nhìn nước mắt của con trẻ rơi khi bước vào phòng cách ly.
Đau lòng và ngạt thở, khi về nhà, nhìn thấy những vật dụng quen thuộc của bé Ti….
Không biết, vài hôm nữa hay vài tháng nữa, mới nguôi được nỗi đau và nỗi nhớ này ???