Đà Lạt vẫn thế, như từ xưa vẫn thế. Trở về, Đà Lạt vừa chuyển mình vào mùa lạnh, gió se sắt hồn, sương mờ giăng giăng trong cuối ngày, mặt hồ Xuân Hương phẳng lặng và xanh ngắt đến nao lòng.
Những con đường, những góc phố, những chốn hẹn hò năm ấy còn đó, còn nguyên vẹn trong mình đẹp đẻ biết bao.
Chỉ có em, em không còn nữa... Và, em đã chết trong anh, không còn gì luyến nhớ, chẳng một chút yêu thương nào, tiếc nuối nào sót lại....
Tình đã chết, chết thật rồi. Hoàng hoa vẫn rực rở trong nắng hanh vàng, dã quỳ đẹp xót lòng trong từng ký ức và hôm nay.
Chỉ còn lại, còn lại ký ức và còn tất cả vẹn nguyên như Đà Lạt hôm nay.
Nhẹ lòng chưa ? Giấc ngủ dài trên chuyến xe đêm trở về không còn mộng mị chiêm bao, và có lẻ từ hôm nay những đoá dã quỳ sẽ reo vui trong từng giấc nồng....
Hết thật rồi, tìnhđã chết thật rồi .... Chào Đà Lạt, chào em, anh giữ cho riêng mình một vùng ký ức....
Chỉ là muốn tìm lại một vùng kí ức xưa.Của rực rỡ hoàng hoa trong nắng, dã quỳ mùa này đang thắp lửa, ta tìm về để sống trong mơ.
Hơn bảy năm rồi chia tay nhau, anh không tráchem điều gì cả, chỉ đôi chút bâng khuâng khi mùa dã quỳ trở về, với câu hỏi trong “Khúc Thuỵ Du - Thuỵ bây giờ về đâu ? “.
Thì năm ấy anh quyết định rời xa em dù lòng đau, đau mãi đến bây giờ… Biết rằng em vẫn yêu anh và vẫn muốn có anh mãi trong cuộc đời, nhưng em không thể chiến thắng với dục vọng của mình, dù anh đã tha thứ bao lần, mà mỗi lần như thế, xói mòn tình anh một ít…
Anh đã gục ngã trong đớn đau câm lặng, 2 tháng trời đay nghiến chính lòng anh. Nhưng anh phải đứng dậy thôi, rời xa em, và cắt rời quá khứ, đứng dậy để đi tiếp hành trình cho trọn kiếp nguời.
Thà rằng như thế, thà rằng mất nhau mãi mãi, vậy đành thôi.
Thà rằng ta đã có nhau, anh đã trao và đã nhận trọn vẹn trong thời gian ấy, và ta mất nhaunhưng anh vẫn giữ cho riêng mình ký ức đó em ơi.
Ở mùa này dã quỳ đang thắp lửa, anh trở về và cho phép mình sống lại kí ức xưa. Nhưng, không còn nữa, tình yêu đã hết. “Thuỵ bây giờ về đâu?” , chỉ là 1 câu hỏi, vì anh biết rằng anh sẽ tìm lại được cho mình 1 tình yêu đích thực, cho chính anh và cho cả mãi sau này.
Dã quỳ lại trở về vàng ngợp trong giấc mơ, và, man mác buồn…
Sao không là những đoá hướng dương ?Hướng dương vẫn đẹp đấy chứ !
Hướng dương lại mang ý nghia rất cao đẹp , luôn xoay chiều hướng về ánh mặt trời kia mà ?
Mà sao vùng tây nguyên nơi nào cũng có dã quỳ, mà mình lại chỉ yêu mùa dã quỳ Đà Lạt?
Có lẻ,vì mùa dã quỳ Đà Lạt đã gói cho mình những kỉ niệm, những ký ức đẹp đẽ, và có quá nhiều hi vọng, để rồi khi thất vọng , sụp đổ và ám ảnh trong từng giấc chiêm bao !
Dã quỳ về, báo hiệu chuyển mùa khô, khô lạnh. Những đoá dã quỳ vàng hanh trong nắng lạnh đẹp đến nao lòng.Mình không thích dã quỳ ở những vùng đất khác, khi dã quỳ mọc thành những cánh đồng, bao phủ cả1 vùng đồi… Mình thích những cụm dã quỳ ven đường ,ven đồi,mọc chen trong rừng thông của Đà Lạt.
Anh vẫn nhớ những buổi sáng em đèo anh trên chiếc Honda và chạy vòng vèo những con đường ngợp 1 màu vàng trong nắng sớm, suýt soa vì lạnh, vì sương mờ giăng giăng, vì những con đường uốn lượn quanh co lên dốc xuống đồi. Em bảo nhẹ nhàng, úp mặt vào lưng em, luồn tay vào bụng em để anh đở lạnh…
Em biết anh có những sở thích ngông nghênh kì quặc, nhưng em chưa bao giờ hỏi hay trách anh dù chỉ một câu “ Sao Đà Lạt nhiều hoa thế mà anh lại chỉ thích cúc quỳ ?”.Và, chính lúc đó, anh yêu em là vậy…
Đã hẹn với mình sẽ trở về, và đã bao lần quay đi khi quỳ hoa vẫy gọi. Anh sợ, sợ những kỉ niệm xưa sẽ cứa rát hồn mình.
Thì thôi, dã quỳ nào có lỗi, gần mười năm rồi , ký ức vẫn tinh khôi.