6 giờ sáng chủ nhật, Sài gòn đón mình về bằng cái ồn ả náo nhiệt ghê người ở bến xe miền Đông. Có ai đó, nói rằng đời nguời như những bến ga, kẻ đến nguời đi !
Từ giả miền đất đỏ Tây nguyên với ấn tượng yên bình trùng trùng điệp điệp của những rừng cây, vẫn còn quyến luyến chút tình với bạn củ nơi đó, thôi thì, bạn ở lại với Tây nguyên, ta về, rưng rưng với cái nghĩa của bạn….
Chỉ 2 ngày, chắc là chưa nếm trải hết được cái sâu lắng của hồn đất, tình nguời. Nhưng Buôn Ma Thuột vẫn đọng lại trong mình 1 tình cảm khó phai.
Không nắng nóng cháy da như Sài Gòn, không se sắt lạnh như Đà Lạt, không ồn ào náo nhiệt với những trận ngập - tắc đường vì kẹt xe như Sài Gòn, không uốn khúc quanh co lên dốc xuống đồi nhiều như Đà Lạt…. Buôn Ma Thuột rất mát mẻ, vẫn có những con đường lên dốc xuống đồi như Đà Lạt, nhưng không cao bằng.
Có ai đó nói nôm na là Buôn Ma Thuột là xứ “ Buồn muôn thuở “ ? Mình chưa hiểu được vì sao nói như thế, mà chỉ thấy man mác buồn khi BMT mưa nhiều quá, mưa rất lớn, tạnh rất nhanh, 1 ngày có mấy trận mưa ! Và, chợt nhớ lại mấy câu thơ của anh Cao Vũ Huy Miên viết về 1 thời thanh niên xung phong đi mở đất, mở rừng ở Đắc Lắc :
Bạn lại đi mở những công truờng
Đắc Lắc mùa này mưa bát ngát
lại những con đường dài theo tiếng hát
như thành phố tiển mình mỗi đợt ra quân.
Bạn lại về đốt lửa đồi hoang
biết cây Kơ nia trãi bóng dài trên rẫy
biết chim Chơ rao từ núi nào bay tới
biết đàn T’rưng như suối gõ trong chiều….
Điều khiến mình tiếc nhất là quy hoạch thành phố quá dở, với cái khí hậu mát mẻ dễ chịu như thế, lẻ ra thành phố sẽ trở thành 1 điểm du lịch tươi đẹp như Đà Lạt, nếu thành phố biết đầu tư cho mảng cây xanh và hoa, như Đà Lạt.
Cà phê Buôn Ma thuột thì quá ngon, ngon đến độ Walk uống hoài không chán, 1 ngày uống tới 7, 8 cử café !!! Mà Buôn Ma Thuột có quá nhiều quán café rất đẹp, rất hay, với không gian thoáng rộng và décor thì rất trữ tình, haizzzz, 1 tín đồ café như Walk thì đứt ruột khi phải rời xa cái xứ sở nức tiếng thương hiệu café này…
Phải đến BMT, phải đến thì ta mới thấy thác ở Đà Lạt chỉ là hạng xoàng, 1 cô gái quê mùa nếu so sánh với vị nữ thần hoang dại BMT. Cụm thác Dray Sap bao gồm nhiều con thác quá hùng vĩ, làm ta choáng ngợp truớc vẻ đẹp hoang sơ mà mỗi thác là 1 nét đẹp riêng, liên hoàn, cách nhau chỉ bằng 1 vách đá rộng. Còn nữa, những cây cầu treo ở Bản Đôn, ở đường vào thác Dray Sap rất thú vị, cho ta 1 cảm giác rất giống như khi xem phim kinh dị khi cầu cứ đong đưa theo mỗi buớc chân ta qua, nhìn xuống thì nuớc chảy xiết cuồn cuộn đục ngầu , độ vỏng của 2 đầu cầu khiến ta đến giữa cầu cứ chới với và nghĩ…. “chắc chết đời nếu lọt xuống ….”
Đường lên thác cũng lắm gian nan, các thác còn rất dã hoang, lối đi chưa được đầu tư xây cất bậc thang tiện nghi như ở Đà Lạt. Có nhiều đoạn lên dốc xuống đồi, vượt qua những con suối nhỏ bằng cách nhảy cóc qua những hòn đá . Có lẻ, thác muốn con nguời phải vất vả khám phá thì mới phô bày cho hết vẻ đẹp của nó ? Và, chợt mở ra trên đỉnh đồi, 1 khoảng trời xanh mượt mà mát mắt với những rẫy ngô reo vui hoà cùng tiếng thác ầm ì vang vọng đâu đây...
Chỉ 2 ngày, chưa cảm nhận được gì nhiều về 1 vùng đất, nhưng xóm đạo nơi nhà của cô bé đi cùng đoàn du lịch bụi của tụi mình quá hiếu khách làm mình thấy cảm động ! Và bạn nữa, thằng bạn mà 2 năm trời chưa gặp lại, bạn đón ta với tình cảm vẫn vẹn nguyên như thuở nào, ấm lòng và thương khi rời bạn, khi bạn tiển ta lên xe về lại SG…
Chỉ 2 ngày, cũng quên đi được hết những muộn phiền chất chứa về 1 viễn cảnh ảm đạm sắp tới của đời mình…. Bảo quên thì có quên đuợc bao giờ !
Chào bạn, chào BMT, ta về… Dặn lòng hứa sẽ trở về....