Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

Buồn muôn thuở, sẽ nhớ hoài...

P1010033 P1010022 P1010038

6 giờ sáng chủ nhật, Sài gòn đón mình về bằng cái ồn ả náo nhiệt ghê người ở bến xe miền Đông. Có ai đó, nói rằng đời nguời như những bến ga, kẻ đến nguời đi !

Từ giả miền đất đỏ Tây nguyên với ấn tượng yên bình trùng trùng điệp điệp của những rừng cây, vẫn còn quyến luyến chút tình với bạn củ nơi đó, thôi thì, bạn ở lại với  Tây nguyên, ta về, rưng rưng với cái nghĩa của bạn….

 

P1010035

 

 

 

 Chỉ 2 ngày, chắc là chưa nếm trải hết được cái sâu lắng của hồn đất, tình nguời. Nhưng Buôn Ma Thuột vẫn đọng lại trong mình 1 tình cảm khó phai.

Không nắng nóng cháy da như Sài Gòn, không se sắt lạnh như Đà Lạt, không ồn ào náo nhiệt với những trận ngập - tắc đường vì kẹt xe như Sài Gòn, không uốn khúc quanh co lên dốc xuống đồi nhiều như Đà Lạt…. Buôn Ma Thuột rất mát mẻ, vẫn có những con đường lên dốc xuống đồi như Đà Lạt, nhưng không cao bằng.

 

P1010034

 

Có ai đó nói nôm na là Buôn Ma Thuột là xứ “ Buồn muôn thuở “ ?  Mình chưa hiểu được vì sao nói như thế,  mà chỉ thấy man mác buồn khi BMT mưa nhiều quá, mưa rất lớn, tạnh rất nhanh, 1 ngày có mấy trận mưa ! Và, chợt nhớ lại mấy câu thơ của anh Cao Vũ Huy Miên viết về 1 thời thanh niên xung phong đi mở đất, mở rừng ở Đắc Lắc :

 

P1010034

           

            Bạn lại đi mở những công truờng

            Đắc Lắc mùa này mưa bát ngát

            lại những con đường dài theo tiếng hát

            như thành phố tiển mình mỗi đợt ra quân.

            Bạn lại về đốt lửa đồi hoang

            biết cây Kơ nia trãi bóng dài trên rẫy

            biết  chim Chơ rao từ núi nào bay tới

            biết đàn T’rưng như suối gõ trong chiều….

 

P1010031

 

Điều khiến mình tiếc nhất là quy hoạch thành phố quá dở, với cái khí hậu mát mẻ dễ chịu như thế, lẻ ra thành phố sẽ trở thành 1 điểm du lịch tươi đẹp như Đà Lạt, nếu thành phố biết đầu tư cho mảng cây xanh và hoa, như Đà Lạt.

Cà phê Buôn Ma thuột thì quá ngon, ngon đến độ Walk uống hoài không chán, 1 ngày uống tới 7, 8 cử café !!! Mà Buôn Ma Thuột có quá nhiều quán café rất đẹp, rất hay, với không gian thoáng rộng và décor thì rất trữ tình, haizzzz, 1 tín đồ café như Walk thì đứt ruột khi phải rời xa cái xứ sở nức tiếng thương hiệu café này…

 

P1010030

 

Phải đến BMT, phải đến thì ta mới thấy thác ở Đà Lạt chỉ là hạng xoàng, 1 cô gái quê mùa nếu so sánh với  vị nữ thần hoang dại BMT. Cụm thác Dray Sap bao gồm nhiều con thác quá hùng vĩ, làm ta choáng ngợp truớc vẻ đẹp hoang sơ mà mỗi thác là 1 nét đẹp riêng, liên hoàn, cách nhau chỉ bằng 1 vách đá rộng. Còn nữa, những cây cầu treo ở Bản Đôn, ở đường vào thác Dray Sap rất thú vị, cho ta 1 cảm giác rất giống như khi xem phim kinh dị  khi cầu cứ đong đưa theo mỗi buớc chân ta qua, nhìn xuống thì nuớc chảy xiết cuồn cuộn đục ngầu , độ vỏng của 2 đầu cầu khiến ta đến giữa cầu cứ chới với và nghĩ…. “chắc chết đời nếu lọt xuống ….”

 

P1010023 P1010013 P1010012 P1010024 P1010043 P1010042

 

Đường lên thác cũng lắm gian nan, các thác còn rất dã hoang, lối đi chưa được đầu tư xây cất bậc thang tiện nghi như ở Đà Lạt. Có nhiều đoạn lên dốc xuống đồi, vượt qua những con suối nhỏ bằng cách nhảy cóc qua những hòn đá . Có lẻ,  thác muốn con nguời phải vất vả khám phá thì mới phô bày cho hết vẻ đẹp của nó ?  Và,  chợt mở ra trên đỉnh đồi, 1 khoảng trời xanh mượt mà mát mắt với những rẫy ngô  reo vui hoà cùng tiếng thác ầm ì vang vọng đâu đây...

 

P1010036

 

Chỉ 2 ngày, chưa cảm nhận được gì nhiều về 1 vùng đất, nhưng xóm đạo nơi nhà của cô bé đi cùng đoàn du lịch bụi của tụi mình quá hiếu khách làm mình thấy cảm động ! Và bạn nữa, thằng bạn  mà 2 năm trời chưa gặp lại, bạn đón ta với tình cảm vẫn vẹn nguyên như thuở nào, ấm lòng và thương khi rời bạn, khi bạn tiển ta lên xe về lại SG…

 

P1010040 P1010039

 

Chỉ 2 ngày, cũng quên đi được hết những muộn phiền chất chứa về 1 viễn cảnh ảm đạm sắp tới của đời mình…. Bảo quên thì có quên đuợc bao giờ !

Chào bạn, chào BMT, ta về… Dặn lòng hứa sẽ trở về....

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2009

Nhớ hay quên ?

 

 

Tháng trước, đứa bạn lâu ngày không gặp nhắn tin “ tao nhớ mày, tao đang bệnh nặng lắm, nếu được thì hãy xuống thăm tao”. Thế là đi, 12g30 trưa nắng hừng hực, vẫn đi, con đường từ Sài Gòn xuống Tân An sao mà chói chang và đầy bụi, bụi xộc vào cả mắt mũi, nhất là nhiều khúc đường đang đào - lấp để làm gì đó chả biết !

Đến Tân An thì cũng gần 3g chiều, cái nắng quái vẫn còn rừng rực ghê lắm. Gặp lại , thì nó có bệnh hoạn gì đâu !, nó nói “Tao đang buồn và cô đơn, đi làm xa nhớ Sài gòn lắm, tao đâu có bệnh  nhưng tao biết phải nhắn như vậy thì mầy mới đi,  và… nhớ mày” . Chẳng lẻ quát vào mặt nó 1 trận tưng bừng hay sao ?  Nói  ba điều bốn chuyện ở quán cà phê rồi theo nó về nhà trọ vì nó khoe nó đã thuê được nha trọ cũng tương đối mà giá rẻ. Trời ạ, nhà gì mà chả tô vách, trơ gạch ống và xi măng ra, nền thì chỉ tráng xi măng…

Sụp tối, nó níu ở lại, thôi tao về, sao về , tối rồi mà ! Tao tưởng mày bệnh nặng thật nên mới bay xe máy xuống đây, mày khoẻ là tao mừng rồi…

Thế là về, trời muốn đổ mưa, may là  chỉ chuyển mây đen vần vũ mà không mưa được. Ban ngày, con đường quốc lộ hơn 70 km vẫn không thấy ngán, nhưng về đêm sao mà thăm thẳm, nhưng đoạn đuờng có khu dân cư thì mới có đèn đường, còn lại tối mịt mù với 2 bên là cây cối hay đồng lúa, cỏ dại… Lại thêm ám ảnh với nhưng chiếc xe tải chờ hàng chạy như là xé gió, tay lên ga mà cứ chực hờ bóp thắng, miệng lẩm bẩm  van vái thượng lộ bình an. Chỉ khi qua Bến Lức thì thấy cái vầng sáng đô thị từ Sài gòn hắt lên bầu trời thì mới lòng nhẹ nhỏm.

Về đến nhà, vẫn còn hồi hộp mà lại nghiệm ra được 1 cảm giác thú vị , giống như là cái vị kích thích, thấy cũng hay hay. Nó khuấy động cuộc sống đều đều tĩnh lặng của mình, sáng dắt xe ra đi làm, chiều về nhà, tắm giặt, ăn uống, xem phim…. rồi, ngũ. Có lẻ nên thỉnh thoảng phiêu lưu 1 lần như thế, để cuộc sống có thêm màu sắc.

 

Khi đứng truớc 1 sự chuyển hướng của cuộc đời mình, có lẻ, nên thay đổi môi truờng sống , con nguời, xa lánh không gian sống quen thuộc củ vài ngày, để refresh lại cái đầu mình, để sauđó mà tính tiếp buớc đi, nuớc cờ cho chình bản thân cuộc sống của mình.

Vậy là, tóm ba lô, 4g sáng , khi Sai gòn còn say ngủ, mình lên xe làm 1 chuyến lữ hành về miền Tây.. Đứa bạn lâu lắm rồi không gặp  vẫn hay nhắn, mày xuống tao chơi đi, có thể khi thấy cuộc sống dưới này êm ả quá,mày sẽ thấy Sai Gòn hối hả vô cùng…. Vậy thì đi, đi để làm mới cái đầu của mình và để bình tĩnh lại, bớt hoang mang buồn bã, giảm lo lắng về tuơng lai của phần đời còn lại.

Xe qua những xòm làng còn mờ suơng, chợt nhớ lại chuyến rong ruổi về Sa Đéc và Đồng Tháp làm từ thiện năm ngoái. Đây là cầu Mỹ Thuận, đây là Nha Mân, đây là Lấp Vò, Lai Vung, phà Vàm Cống…. Dù miền tây đang thay da đổi thịt từng ngày, dù nét đô thị hoá đang phá dần cái bình dị của làng quê ruộng vuờn, nhưng những dòng sông của miền tây muôn đời vẫn thế, trĩu nặng phù sa cuồn cuộn chảy, bên lở bên bồi, như cuộc đời, được và mất.

 

Đã ngần ấy năm, mình được những gì , và mất những gì ? Có oán trách hay tủi hờn về những mất mát hay không ? Mình vẫn từng ngày cố gắng để sống , sống sao cho rõ ràng là 1 con nguời tử tế đàng hoàng, sống thiện luơng  và bao dung, biết tha thứ lẫn không chà đạp hay không huỷ hoại bất kỳ ai, cái gì …. Dòng  sông chảy có bao giờ ngoảnh lại những bến bờ đã qua hay chỉ là đi mãi không về theo tuần hoàn của nhân sinh và tự nhiên?

 

 

Xe tới Rạch Giá, từ Rạch Giá lại chuyển xe về Kiên Luơng. Bạn ra đón mình và xin lỗi, tao mời mày xuống nhưng bận quá, mày ở lại đêm nay, mai tao sẽ đưa mày qua thăm thú Hà Tiên. Được mà, chủ yếu tao không phải đi du lịch, tao đi để làm nhẹ cái đầu, và đi để thăm mày sau nhiều lần mày mời mà tao chưa đi được.

Đêm Kiên Luơng thật là yên tĩnh, 1 thị trấn còn nghèo với phố thị, quán xá lèo tèo và ít cao ốc sừng sững. Bạn lại lần nữa xin lỗi, thị trấn là vậy, buồn lắm mày à, có mày xuống tao vui lắm, 1 tháng  tao phải tranh thủ về Sài gòn 1 lần, chứ ở đây riết chắc tao queo quắt vì buồn và nhớ Sai gòn. Sao hơn 10 năm rồi, mày không xin chuyển về SG ? Chuyển cũng được, nhưng tao với mày lớn tuổi rồi, tao về SG lại lạ lẩm môi truờng làm việc mới và làm sao cạnh tranh nỗi với tụi trẻ, vả lại, ở duới này họ cần tao, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho tao…. Cả 2 đứa cùng thở dài….

8 giờ sáng hôm sau, bạn đánh thức và nói, tao phải vào công ty khoảng 2 tiếng, mày ngủ nuớng , chút tao về chở mày qua Hà Tiên chơi. Định ngủ  tiếp thì điện thoại lại có tin nhắn, nguời trong cơ quan gọi về có việc cần giải quyết. Chả lẻ chửi thề, thì thôi, về…

Thì thôi, về, về và chịu đựng, có khi sẽ qua cơn sóng dữ, mình chẳng làm gì sai, mình chẳng làm gì ác, chẳng tham ô, chẳng hại nguời, chẳng buôn lậu hay bán Heroin, mình hiền như đất mà. Đất có hiền không ta ? Thì thôi, về…. Bạn gần khóc khi đưa mình ra bến xe…. Tao còn sẽ xuống, mày ơi….

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

Múa "Phật Bà Thiên thủ Quan Âm"




TUỜNG THUẬT OFFLINE DÌN KÝ - 01/08/2009

TUỜNG THUẬT OFFLINE DÌN KÝ

 

Có 1 buổi chiều.

 

Hoàng hôn sắp tắt, mây đen ùn ùn kéo zìa, chời đất rung chuyển …..

Á.

Thì ra hội pà tám đang gióng trống phất cờ nương tử ra quân rầm rập tiến zìa sì gòn thẳng hướng Dìn Ký púp phê…

Thiên hạ náo loạn, những gương mặt sửng sờ zì ngây ngất với những vẻ đẹp chim sa cá lặn của những mĩ nhơn , những mĩ nhơn mà nét trâm anh đài các khuynh đảo quần chúng.

Nhưng,  haizzzzzzzzzzz

đời mừ, không có gì là hoàn hảo cả,  thiên hạc tặc luỡi than thầm zì những cái miệng đỏ thắm như hoa đào tía lia liên tu bất tận kinh sợ hãi hùng.

Nhưng, cũng nhưng, haizzzz

Giời cũng thương mà bù cho các nàng bằng cách bổ khuyết thêm biệt tài “cháp”, cháp đến độ chén đủa muổng dĩa rung chuyển, tiệc búp phê tan tác  như cánh rừng xanh lá  chỉ còn trơ cành khẳng khiu sau 1 trận bão giông.

 

Hội pà tám hum nay có các mĩ nhơn : Maimai mẫu hậu đi kèm Bảo Ngọc hoa hậu, Xì wít  flower, conhoclochoc, garsscentus, nàng kọp mĩ mìu.

Khách mời  có các đại gia như : Trancuong lazzypupy,  Lão Tà, Lão Walk ( là tui đoá).

Lão Walk zí Lão tà rất là kênh kịu, ra zẻ ta đây quan trọng nên đủng đỉnh tới sau, lúc tiệc búp phê còn chút híu nữa là chỉ còn xuơng , hé hé hé.

Thôi thì, không bút mực nào tả xiết và ghi chép cho được những cái Mi cờ rô ra rả chen nhau phát thanh, kèm theo là những âm thanh khủng khiếp “cháp cháp, cháp” . Thiệt là Dìn Ký được 1 bài học nhớ đời trong nghệ thực kinh doanh khi trở tay không kịp đối phó zí bữa tiệc này, haizzzz, lổ là cái chắc rùi, thì chớ gì nữa, bán được có mấy vé búp phê mà  đón toàn là “Nam thực như hổ, nữ thực còn kinh dị hơn nam”, haizzzz, thương quán Dìn ký hết xiết. Đó là chưa nói beer tràn như suối, nuớc mía tính bình quân 1 nhân khẩu phải sơ sơ 4 ly, chè , suơng sa , tính bình quân 5 chén/ nguời…. haizzzz, càng thương thêm cho chủ quán Dìn Ký, haizzzz.

 

Tiệc tàn, hội pà tám zí các đại gia kéo nhau đi tăng 2, nàng Grasscentus có việc nhà nên khép nép xin thưa rằng “em chả, em chả tăng 2”,  và trancuonglazzypupy  thì chuông điện thoại réo kinh hồn táng đởm nên phải zọt lẹ (nghe mấy nàng tám  xì xào là có ai đó a lô – "zìa mau, zìa ngay lập tức , trình ziện cho pà bảo" – nghe đồn à nha, chớ dư luận quần chúng ai mà biết được, háháhá).

 

Thế là kéo nhau rầm rập qua Nice, theo tin hành lang thì chủ quán Dìn Ký có xi nhan truớc cho chủ quán Nice Karaoke về đạo quân bất khả chiến bại - tới đâu tan hoang tới đó này, nên quán Nice tính kéo cửa sắt hông thèm chào mừng quý khách. Nhưng may thay, nhờ có thần công Lạc diệp tảo zí Phách không chưởng của lão tà, kèm theo là kung fu “Kọp hống” của nàng Kọp, cho nên chủ quán Nice phải nức nở mà hân hoan chào mừng quý khách.

 

Ôi mê ly, phòng hát số 20, 1 con số chúm chím hoa xuân, đã biến thành phòng chà  “Đim màu hồng” với những tiếng hát vuợt thời gian , vuợt không  gian, à không, phải nói chính xác là “vuợt UFO” thì mới đúng trong thế kỷ  nguời ngoài hành tinh này nhá.

Lão tà nức nở với những lời ai oán “ Sầu lẻ bóng - Niệm khúc cuối – Tình chết theo mùa đông…”

Lão Walk thì rên rỉ với “ tình đầu tình cuối - Chiếc lá cuối cùng…”

Nàng Sì wít thì rất bôn sê vích với “ Biết ơn chị Võ Thị Sáu” rùi chuyển tông qua “chiếc áo bà ba….”

Nàng kọp thì thê thiết với mí bài thiếu vắng tình iu, hát xong mí bài thì kọp ngồi ủ rủ vì nhớ chồng, haizzzz

Maimai mẫu hậu vừa não tình với các ca khúc Slow mùi, vừa sôi động khi song ca với hoa hậu Bảo Ngọc mấy ca khúc hip hop “ cả nhà thương nhau, bé bé bằng bông…”

Lâm li nhất là 1 tiết mục đặc sắc giữa 2 anh chị sui, sui trai zí sui gái, giời ui, 2 anh chị sui hát song ca bài "Khúc thụy du" mà Walk tui lệ rơi lả tả, thấm nuớc mắt đầm đìa uớt  hết mí chục cái khăn giấy uớp lạnh nuớc bông. Cảm động ghia gúm đến nỗi đim zìa nhà Walk tui vẫn còn thổn thức zí nỗi lòng mà 2 anh chị sui  gửi gắm qua bài hát, hức hức hức, viết tới đây thì nước mắt lại rơi típ tục, chắc 1 phần cũng vì mới xức dầu nóng  ở thái duơng, trét dính  qua mắt, hức hức hức.

Nói thim xíu nữa là kon gái của tui ( kon  nhóc lóc chóc) trong đim off này rất ngoan, làm tì nữ phục vụ papa của nó rất hiếu thảo, đi hái luợm săn bắt thức ăn cho papa toàn là gân bò, xí quách, gà Yoga rôti,  chim cút diet ,.... thương lắm...

( nói nhỏ kon nà kon ui : kon hiếu thảo như zạ thì chắc papa đi off vài lần zìa là papa phải mua thim hủ tíu mì ăn nhá, rùi papa phải đi thay hàm răng giả zì nhai xuơng rụng hết răng đoá kon ui)

Phòng trà “Đim màu hồng “ này quá não nuột hay sao á, mà 11g khuya hông còn ca sĩ nào hết sức để hét nên đành về thì ông trời khóc như mưa,  gió bão sụt sùi….

Thế là offline kết thúc. Ý quên, chưa hết đâu, 12g khuya thì lại thấy xa lộ internet bị ket xe vì hội pà tám zí mí đại gia lại í ới tiếp tục trên net nữa…..

Hehehehe

 

SAU ĐÂY LÀ PHẦN  PHÓNG SỰ ẢNH LY KỲ RÙNG RỢN

 

 
 
 
Photobucket
* Thấy hội pà tám chưa nà ? Đó là chưa đủ thành phần , mới có 1 góc tư CỦA HỘI thui mà đã rung chiển Dìn Ký rùi - Các nàng phải tự nhắc nhở là "đánh nhanh diệt gọn, đính kèm cái bảng  - Không được mang zìa" hehehe
 
Photobucket
* 2 nàng yểu điệi thục nữ, Grass zí Kọp, lấy thức ăn mà vẫn hết sức địu đàng thục  nữ (kọp nói nhỏ zí Grass : chài ai, nuớc mắm làm sao nhét zấu zô bóp được đây pà) hehehe
 
Photobucket
* Maimai : nguời ta hối quá trùi kia kọp - Kọp : mí anh chị thông cảm chút xíu nhá , tụi em vẫn chưa dứt khoát lấy món nào bỏ món nào, món nào cũng không nở để lại, haizzz
 
Photobucket
* Dì Grass và kô nhóc : kon ui, đừng sợ hay méc cở, mau mau ra mắt ba chồng đi bé Bảo Ngọc ui - BN : nhìn mặt pa chồng lão tà con sợ qua hè, chắc túi nay kon gặp éc mộng đoá 2 dì ui.
 
Photobucket
* Lão Cuờng  thi triển Kungfu thần kông  CHAP CHAP CHAP...
 
 
Photobucket
* lÃO TÀ : Hi các mĩ nhơn, tui thiệt tình là "Nam Chinh" đoá
 
 
Photobucket
* xì wít : É, em méc cở quá hò, em lấy có chút híu mừ anh nài cứ nghía em quài, làm như em ăn hết kủa nhà anh ấy zị đoá.
 
 
Photobucket
* Grass : Nhóc ui, tỉ lấy dĩa này có ai nói là tỉ hết diên dáng Vn hông hén ? ( Nàng phục vụ : Xới, ăn mừ cũng địu, thí ghét, xoé - luờm 1 cái dài bằng 1 thế kỉ))
 
 
Photobucket
Photobucket
* Miễn bình lựng , đẹp rạng ngời chói loá
 
 
Photobucket
* Lão Tà + Lão Cuờng : thiếu Lẩu dê zí rượu NGọc Dương phải hông, bùn wé...
 

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009

Cháu của tôi và những đứa em xa xứ

 

Dù là ảo hay thật, net hay đời thì mình vẫn là mình, không thể tách rời ra được. Có chăng, trên net, trên Blog, mình trải lòng ra và mong là sẽ được xẻ chia vui buồn, và, khi viết , khi đọc, chính là lúc chúng ta sống thật nhất. sống thật kể cả 2 mặt nghĩa đen và nghĩa bóng.
Tại sao Walk lại nói như thế, vì nếu sống thật và chân thành, thì sự hồi đáp sẽ làm ta ấm lòng, dù ta chưa biết, chưa gặp, chưa trò chuyện ngoìa đời thật với bạn ảo trên net. Còn nguợc lại, nếu ta dùng Blog để chơi 1 trò chơi đặt cuợc bằng chính con nguời của mình, với những ý nghĩ đen tối nào đấy, thì dù được hay mất, ta cũng đã tự đánh mất cái nhân cách của mình.

Nhân đọc được nhiều entry tâm sự chia xẻ của các cô em gái trên Blog về những đau đáu xa quê, bươn chải và vật lộn với cuộc sống nơi xứ nguời,
Walk thương quá các em gái, những cô gái lấy chồng xa xứ, đơn thân nơi xứ nguời, thương và khâm phục các em đã vuợt qua hết mọi khó khăn kể cả bất hạnh để trụ lại và đứng vững được ở nơi mà chỉ có 1 mình bản thân các em phải chống chọi với mọi thứ.

 


Walk thương cũng bởi vì đứa cháu gái yêu quý gọi Walk bằng cậu cũng giống các em. Nó ra đi theochồng về nơi đất khách với 2 bàn tay trắng với 1 uớc mơ là sẽ tìm được cách giúp cậu, dì, và mẹ ( là những nguời đã nuôi duỡng dạy dỗ nó từ thuở nó mới chào đời mà đã không có cha, vì cha nó đã bỏ xác trên biển trong 1 chuyến vượt biển bất thành).

Cháu của Walk rất đẹp, nhưng chồng của nó thì xấu trai và nghèo. Nhưng khi chấp nhận để nuôi 1 niềm hy vọng, cháu của Walk  tập yêu chồng và vuợt qua mọi thứ để trụ lại và sống tiếp, hiện nay cháu đã ổn định và đang có job và bắt đầu giúp gia đình được, dù còn nghèo…

 

 

Đêm truớc ngày ra sân bay, cháu thức và tâm sự với cậu, cháu biết nếu ở lại thì cháu vẫn có công ăn việc làm tốt đẹp và vẫn có thể giúp đở gia đình. Nhưng điều mà cháu nói đã làm cả 2 cậu cháu bật khóc – Con muốn đi vì con tin là con có khả năng sống được và kiếm tiền được ở xứ nguời, để làm gì hả cậu ? Con không phải ham giàu hay chỉ biết sống cho bản thân con, con đi là vì con nhìn thấy truớc cái viễn cảnh vài năm nữa là cậu sẽ về hưu, với đồng luơng hưu trí, cậu lo cho cậu sống tử tế còn khó thì nói chi là cậu sẽ phụ giúp cho má năm, má sáu và mẹ con thời gian sau này. Con ra đi là để mong sau này cậu sẽ thảnh thơi an huởng tuổi già mà không phải vật lộn với mưu sinh cho cả nhà nữa. Ít nhất thì trong 5 năm nữa, con tự hứa với mình là sẽ thực hiện uớc mơ của cậu với ngoại là xây lại căn nhà của ngoại cho đàng hoàng và đẹp đẻ hơn, cậu đã không đủ khả năng để làm tròn mơ ước đó của ngoại khi còn sống, thì bây giờ con sẽ tiếp tục, để làm vong linh của ngoại mỉm cuời nơi chín suối…

 

Vậy đó, chữ nghĩa chữ nhân - chữ hiếu chữ thảo bao giờ cũng là 1 giá trị vĩnh cửu của nhân cách con nguời. Và entry này là để dành tặng cho cháu của Walk và các em, những cô gái xa quê nhưng luôn mang trong lòng tình cảm sâu nặng của máu mủ tình thâm và nhân nghĩa quê hương.

 




 

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

Ta nghe từ thuở xa nhau - bạc đầu thương nhớ hanh hao lụy trần - về nghe phiến đá thở than - nước còn có chảy cho mòn nhớ nhung

Mưa - Cô đơn

Lẻ ra, tháng này phải là tháng bảy nếu không vì năm nhuận. Tháng bảy chia ly, tháng bảy của xá tội vong nhân, tháng bảy của trùng phùng Ngưu Lang Chức Nữ 1 năm chỉ có 1 ngày với Ô thước bắc cầu…

Tháng bảy của mưa Ngâu, chắc là thế vì suốt thời gian này , Sàigòn rất ít nắng, mưa gió âm u sụt sùi, và lạnh, chiều tối như Đà Lạt mùa hè. Thành phố rất dơ, nuớc đọng vũng, sình và ổ gà lầy lội với 1 số con đường bị ngập lụt. Nhớ tới lội nuớc mà kinh hãi, trời thì xối xả rát mặt, đất thì bì bỏm thành sông, xe thì chết máy, lạnh ngoài da mà trán sâm sấp mồ hôi vì hì hụi đẩy xe trong mưa và nuớc ngập.!

Mưa luôn luôn buồn và tạo cho mình cảm giác lo âu, luyến nhớ, bâng khuâng. Sợ nhất là ngồi 1 mình, bao nhiêu là kỉ niệm xưa cứ lũ lượt kéo về. Sợ nhất là mưa đêm, lạnh và cô đơn vô cùng. Cái cảm giác này không hẹn mà đến, không mời cũng tới, nữa đêm mà mưa sầm sập đổ là thức giấc trong tê tái, chăn cũng không đủ ấm, nhói 1 vầng ngực , và mất ngủ.

 

 

Cô Đơn.

Bài hát này Hà Trần hát quá hay, và nhạc chỉ đệm Piano như là lời khắc khoải, không tuyệt vọng mà vẫn le lói 1 chút hy vọng nào đó, dẫu là mơ hồ và không định hướng được.

Khởi đầu từ “Hạnh phúc “ , đến “mất mát” và “cô đơn”… Những kí ức ùa về , ùa về xao xác cả tâm hồn… Phải đã từng hạnh phúc thì khi mất mát mới cảm nhận được nó quý giá biết chừng nào. Và kỉ niệm sẽ đong đầy trong nỗi nhớ, nỗi nhớ khôn nguôi. Và sẽ vẫn hy vọng, hy vọng rằng đời mình vẫn còn có cơ hội để có được hạnh phúc. Vì đời đâu chỉ sống bằng quá khứ, mà tiếp tục mãi mãi, mãi mãi cho đến khi chìm trong giấc ngũ miên viễn không về nữa.

Cầu mong trên đời không còn ai sống đơn lẻ, không ai một mình….

 

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009

Hồn của đất

...........................

Nói đến Huế, không phải là những đền đài lăng tẩm nguy nga hay sông Hương núi Ngự đã khắc sâu vào tâm khảm con người Việt, không phải là những nẻo “đường phượng bay mù không lối vào - Trịnh”, cũng không phải là cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp – mà khắc sâu tha thiết đồng vọng âm ba khắc khoải vào tâm hồn của những con người xứ Huế, của những ai yêu Huế - là câu thơ của nhà thơ hoàng tộc Ưng Bình Thúc Gia Thị dưới đây :

*

Hồn của đất, bao la mà hàm chứa trong từng con người, hay là đất đã hoá thành người ! Hồn của đất, một vùng nước non sơn thuỷ hữu tình đã làm đắm say bao thế hệ, đi vào thi ca nhã nhạc, thấm sâu vào nỗi nhớ của một vùng đất. Ngày ấy, trong một chuyến tàu xuôi ra Hà Nội, đêm ngang qua Huế, tôi choàng tỉnh khi bạn bè lay thức để xem sông Hương, tôi hỏi tại sao lại gọi là sông Hương nhỉ ? Có ai đó trả lời vì có một nguồn hương của hoa trải dài trên khắp Hương Giang, tôi bật cuời với câu trả lời thi vị ấy. Nhưng đêm ấy, ngang qua sông Hương, tôi cứ ngở mình đã hít thở được cái vị ngan ngát của một dòng sông nổi tiếng của đất mẹ, dõi theo những con thuyền chài lập loè ánh đèn dầu leo lét trong đêm trăng, tôi nhận ra rằng, Huế bình yên và hiền hoà quá đỗi , qua cái đêm ấy, qua Hương Giang một thoáng tàu xuôi.

 

Trong lần đầu tiên đặt chân đến Huế, tôi bàng hoàng truớc vùng trời bao la ngập tràn sắc mây, những đồi núi chập chùng, những dòng sông lặng lờ chảy, thanh thản và an bình, ngợp, choáng ngợp trước vùng đất thuận hoà phong thủy, và tôi say , say trước cái yên ả của Huế vào buổi trưa , của lần đầu đến nơi ấy. Lần sau và lần sau nữa, tôi đã có một ngày thanh tịnh bên hồ Tịnh Tâm. Sen mùa hạ trắng muốt chập chờn theo gió, cái oi nồng buổi trưa mùa hè như được dịu mát theo mùi hương thoang thoảng của sen, tôi đã đọc tác phẩm “Đường xưa mây trắng” của Thầy Nhất Hạnh trong ngày hôm đó, và cũng là lần đầu tiên tôi biết được vì sao gọi là trà sen - một thú vui tao nhã của hoàng tộc và người dân xứ Huế - khi hứng sương đọng trên lá sen để làm nước đun trà, khi cho trà vào đáo sen hàmtiếu buổi hôm để sáng sớm mai lấy trà đã được sen ấp ủ qua đêm mà pha ấm tống trà thơm ngát. Có phải vì vậy mà hồ được gọi là hồ Tịnh Tâm ? Tôi không biết và không trả lời được về nguyên uỷ nguồn gốc của một địa danh. Nhưng chỉ biết rằng, ngày hôm đó, tâm hồn tôi thanh thản lắm khi đọc sách của Thầy Huyền Diệu bên hồ Tịnh Tâm… Khi lần đầu xuôi thuyền dọc sông Hương đi viếng lăng và Điện Hòn Chén, tôi mới cảm nhận được sự êm ả của một dòng sông đôi dòng trong đục, một dòng sông đẹp an nhiên với thi thoảng lắng nghe được những câu hò vẳng ra từ đâu đó trên những chiếc thuyền nan, và giọng hò thì rất - Huế.

 

Và, chiều tối đêm đó, bứơc xuống thuyền rồng trong ánh hoàng hôn, tôi được nghe lại điệu hò Phú Vân Lâu, nghe ca Huế, nghe ngựa ô Bắc-Trung-Nam… Phải chăng ca huế chỉ lột tả hết được cái thần khi do chính cô gái Huế hát và hát trên dòng xuôi Hương Giang đêm đó “ Ngựa ô, í a, ngựa ô…” Tôi thề rằng chưa từng nghe ai hát hay như thế trên chiếc thuyền rồng đêm ấy. Duyệt Thị Đường, nhã nhạc cung đình, múa hoa đăng… những tinh hoa ấy của hồn Huế chỉ được thấu thị hết khi ta lắng nghe và muc thị ở Duyệt Thị Đường. Huyềntích Chùa Thiên Mụ với tầng tháp vút cao song hành bên sông Hương, nét cổ kính rêu phong toát lên thời gian trầm mặc của Phật pháp, ta có vô ưu khi nhge tiếng chuông chùa Linh Mụ ? Kiều có tràm mình xuống Tiền Đường không nếu nàng lạc buớc vào vùng đất Phật này ? Hay Kiều tri ngộ tri giác mà không cần đến tấm lòng cứu độ của vãi Giác Duyên ! Trong các lăng tẩm đền đài của hoàng triều vưong giả, tôi nghiêng mình ngưỡng mộ lăng Tự Đức, một lăng tẩm của đứa con hiếu thảo, quần thể lăng toát lên cái hồn của tấm lòng đứa chon thuận thảo, ôn hoà và tài hoa của một hoáng triều hùng mạnh. Lăng Tự Đức không xa hoa như Lăng Khải Định, không mênh mang như Lăng của các vì Vua khác, nhưng L8ang Tự Đức toát lên cái tài hoa của một vì Vua nhân đức, kiến TRÚC CỦA Lăng là một tổng thể hài hoà, bình dị mà vẫn uy nghi, và trên tất cả là Mái nhà thờ phụng đấng sinh thành phụ mẫu. Viếng các Lăng, ta mới cảm nhận được vì sao Bà Huyện Thanh Quan đã viết : “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo nền cũ lâu đài bóng tịch dương…” Những thăng trầm biến đổi của lịch sử, của các thể chế là đây, hoàng triều xưa trong bóng tịch dương, và ta cứ hỏi “ ngừơi xưa đâu, nguời xưa đâu…?”. ĐẤT HOÁ HỒN NGƯỜI. “Lá trúc che ngang mặt chữ điền…(Hàn Mặc Tử)” Thuở chàng thi sĩ cuồng trăng về thăm thôn Vỹ, cô gái Huế ngày ấy có e ấp hẹn thùng không ? Tôi không biết, nhưng tôi chắc rằng Hàn đã đắm say khúc tình ca xứ Huế.

 

 

Đã gặp, đã tiếp xúc, đã thấy và nghe các cô gái trên khắp mọi miền đất nước, chắc hẳn bạn sẽ không thể nào quên với cái giọng nhỏ nhẻ, dịu dàng và êm ru của cô gái Huế> Tôi mê nghe giọng nói của các cô gái Huế, không ríu rít như cô gái Hà Nội, không chân chất mộc mạc như cô gái Nam bộ, không trọ trẹ quá nặng như cô gái Truing bộ, giọng nói của cô gái Huế nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng gần như thỏ thẻ , không điệu đàng mà e ấp làm ta đắm say lòng. Giọng nói ấy có phải được hình thành từ Hương Giang êm ả, có phải được bóng cả Ngự Bình chở che nên chất ngất luyến lưu ? Có phải vì vậy, mà thi sĩ họ Hàn và biết bao thi nhân đã quy phục khi về thăm thôn Vỹ ? Thuở mới dậy thì, nhóm bạn của tôi đã quen được với một đôi tình nhân xứ Huế trong một lần cắm trại ở núi Bửu Long, một đôi tình nhân mà chúng tôi đều nhất trí là quá đẹp đôi. Chàng tên là Kiến Trung, nàng tên là Diệu Hương, và nhóm chúng tôi là em kết nghĩa của anh chị ấy. Chị Diệu Hương, em nhớ chị. Em nhớ nhất cái thói quen đáng yêu của chị mà đã trở thành thói quen của em sau này. Cứ mỗi mùa Vu Lan, chị Diêu Hương đến nhà từng đứa em, cài lên áo mỗi đứa một hoa hồng đỏ, và tặng cho cái thiệp có bài thơ “Bông hồng cài áo” của Thầy Nhất Hạnh, chị yêu cầu đắt chị vào chào mẹ của em và chúc mẹ sức khoẻ, chúc em luôn là đứa con ngoan của mẹ… Hai năm sau, nhóm chúng tôi bàng hoàng khi nghe tin anh Trung đạp đinh và vết thương bị hoại tử phải cưa chân, anh quyên sinh vì không muốn chị Hương phả làm vợ một người tàn tật. Đêm cuối cùng chia tay với chi sau khi tiễn anh về nghĩa trang, chị từ biệt chúng tôi và bắt chúng tôi hứa rất nhiều, chị trở về đất Mẹ và không muốn chúng tôi liên lạc nữa, vì chị đã quyết định dâng mình vào cửa Phật… Tôi yêu Huế không phải vì vẻ đẹp của Huế, mà chính là qua những con người xứ Huế, qua chị Hương và anh Trung, qua những tấm áo dài của các o, các mệ đi chợ quang gánh mà vẫn khép nép hai tà áo dài. Chiếc áo tím Đồng Khánh mà tôi mơ qua những trang thơ ngày xưa bây giờ dù vắng bóng ít nhiều hoặc thay bằng những tà áo trắng, thì vẫn đẹp hồn hậu trong ký ức của tôi, những cánh bướm bay chấp chới qua cầu Tràng Tiền sớm trưa bên chiếc lá nón lá nghiêng nghiêng che nắng thấp thoáng bài thơ sông Hương núi Ngự.

 

5 năm trước, lúc chị Đào Hoa Nữ (nhiếp ảnh gia) tặng tôi cái album CD software “Huế - Tình yêu của tôi”, chị chỉ nói rất nhẹ, Huế là đất mẹ của chị và là tình yêu của chị, chị tặng em để em dù không phải là con dân xứ Huế, thì em vẫn hiểu vì sao chị yêu Huế đến thế… Vâng, chị Nữ ạ, emđã hiểu , “Huế - tình yêu của tôi” trong chị, và bây giờ em cũng đã yêu Huế, cho phép em gọi “ Huế - tình yêu của em”

 

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

Sự độc ác là không có giới hạn

 

.................................................(nguồn : từ Blog của QDC)

Bạn có phẩn nộ khi xem cái clip này không ? Nếu là cha hay mẹ của đứa trẻ trong clip thì bạn sẽ làm gì ?

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Vỹ Dạ




Phu Văn Lâu




Thuý Nga Paris 96 - 1 sự phản cảm & Con đường tình ta đi - Những Diva gượng ép

Lâu rồi ít xem DVD ca nhạc, mấy ngày qua tự nhiên thèm, rinh về mấy disc luôn, coi cho đã….

Phạm Duy  - Con đường tình ta đi

Disc này sân khấu dựng rất đẹp, nhưng tiếc là kĩ thuật quay ánh sáng  hơi tối nên xem disc mà thấy huyền bí dễ sợ.

Xem để thấy thương và thấy tiếc những ca khúc mà Thái Thanh đã định vị cho Phạm Duy. Nhất là bài hát “Em lễ chùa này”, trong DVD, Khánh Linh hát chưa tới cho lắm, phần trong sáng thì quá điệu, phần tiếc nuối thì lại hơi nhí nhảnh, chỉ có Thái Thanh chứ không ai hát hay và tới ca khúc này.

Mỹ Linh hát “Kiếp nào có yêu nhau” khá hay, nhưng chất giọng của Mỹ Linh hơi thổ nên phần khóc gào của ca khúc “ Kiếp nào có yêu nhau, thì xin hẹn đến mai sau, hoa xanh chưa nở ….” thì hơi bị hẩng 1 chút.

Phản cảm nhất chính là Thanh Lam – hát “Đố ai” và “ Phượng yêu” nghe kinh hãi quá. Phượng đáng yêu như thế mà gào hú nghe mà rùng mình, “Đố ai” nhí nhảnh hồn nhiên đến thế (như cách Thanh Lan hát), mà pà này há hốc miệng nhăn mặt nhíu mày giống như là …. Là gì nhỉ ? À, như khỉ ăn ớt…. hehehe. Nói chung, Walk dị ứng với cái cách Feel của nàng Thanh Lam này. Chất giọng khàn đục và ấm của nàng ta hơi giống ca sĩ Mỹ Thễ ngày xưa, nhưng được dư luận quá nuông chiều và bơm quá mức mà biến thái cách hát ghê quá. Ai thích, ai tôn sùng và phong Thanh Lam là Diva thì kệ họ. còn Walk bỏ tiền mua disc để xem thì biến, tua qua cái bà ca sĩ khỉ ăn ớt này cho lẹ.

Tuấn Ngọc thì lại càng đáng tiếc hơn khi bê nguyên xi cách hát trong Khúc Thuỵ Du” để hát “ Tình cầm” trong DVD này, Walk nghe không vô, Tình Cầm phải hát dịu dàng tiếc nuối như Duy Quang, hay hát đớn đau nghẹn ngào bùi ngùi như Elvis Phương thì mới hay, hát lạnh như Tuấn Ngọc thì rõ ràng là không đạt rồi…

Bởi thế, DVD này coi được thôi, chứ không hay như mấy DVD truớc của Phạm Duy.

 

*Note : Walk dẫn cái link làm bằng chứng cho bài viết, chứ thiệt tình Walk không dám xem lại clip này nữa

Thuý Nga Paris 96 - Những tình khúc theo yêu cầu.

Nên gọi là dòng nhạc hay thể loại nhạc hay gì gì nhỉ ???  Không biết, nhưng theo Walk, có những tác giả không nên đặt kế bên nhau và song hành với nhau. Có thể ghép các  ca khúc của Duy Khánh – Lam Phương – Song Ngọc - Nhật Trường song hành với nhau thì cũng tốt. Nhưng Phạm Duy là Phạm Duy, Văn cao là Văn Cao, Trịnh là Trịnh, đó là những nhạc sĩ lớn tầm cở với phong cách sáng tác rất riêng không thể hoà lẫn với ai được. Không ngờ 1 nhà tổ chức tầm cở kinh nghiệm như Thuý  Nga Paris lại thô thiển và ấu trĩ như thế trong cái DVD này. Kể cả cách chọn ca sĩ cũng thế.

Bằng Kiều và Hà Trần rõ ràng là 2 đối cực về chất giọng và phong cách, đó là 1 điểm, nếu tính thêm cho cả 2 cùng hát song ca với nhau bài “Mộng duới hoa” thì thật là sai lầm, nghe rất sạn và rất tức cuời, dù Hà Trần đã hết sức cố gắng.

Hoàng Oanh hay Thanh Tuyền cùng phối giọng với Mai Thiên Vân thì khá hay  nhưng….Điều phản cảm gây Shock nơi Walk đến độ phải Turn off cái DVD này chính là nhà tổ chức chương trình đã ghép 3 ca khúc  theo thứ tự “ Một cõi đi về - Thành phố buồn – Như cành vạc bay “ thành 1 liên khúc do Khánh Ly và Chế Linh hát. Trời đất, giọng của Chế Linh làm sao hát nhạc Trịnh ? Đã thế lại song ca CÙNG Khánh Ly ở bài cuối là Như cánh vạc bay !!!.  Phản cảm hết sức và thấy tội cho Khánh Ly lẫn Chế Linh hết sức.

Và, tiếc cho Khánh Ly, khi chị chấp nhận trình diễn như thế này thì rõ ràng là chị đã không biết tự trọng và không biết tự bảo vệ cái ánh hào quang mà anh Sơnđã dày công vun đắp cho chị. Khánh Ly đã tự lột cái mặt nạ sân khấu của ình với 2 chữ hết thời khi nhận lời trình diễn như thế này. Haizzzz

                             

 

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Please rest in peace, Michael. Farewell

 

    

Sáng nay, báo chí không kịp đưa tin, vào net, Walk mới biết MJ vừa từ giả cõi đời. Thật tình mà nói, Walk không  thích MJ nhiều lắm vì dòng nhạc mà MJ vang danh không phải là Gout của Walk.

Chỉ đặc biệt ở 2 bài hát " Childhood" và "Heal the world".

Lần đầu tiên nghe bài Childhood này  trong 1 cái VCD tình cờ mua được, mua vì hiếu kỳ thì đúng hơn, vì Walk đặc câu hỏi sao dòng nhạc nhảy tưng tưng của MJ lại có 1 bài hát có Title rất ngộ là "Childhood" ! Lần đầu nghe, Walk rợn cả người và khoé mắt rưng rưng vì MJ hát hay quá, bản dựng phim cũng quá tuyệt vời, và không ngờ MJ lại hát trữ tình đến như thế thay vì la gào kêu thét như trong "Thriller"  hay các album nổi danh của anh ấy.

Ai cũng có 1 tuổi thơ, tuổi thớ là ký ức đẹp nhất của đời 1 con người. Trong bài hát này, ký ức ấy bồng bềnh với những đua71 trẻ mơ ước bay tới các vì sao trên những chiếc thuyền buồm, đẹp vô cùng, hay vô cùng....

50 tuổi, đã có tất cả những gì mà 1 con người ước mơ, tiền tài, danh vọng... đã có cả những lầm lở, những hoang tưởng lập dị, và kể cả là những mất mát tình cảm gia đình....

Dù không thích nhưng Walk phải công nhận 1 điều MJ là 1 tài năng lớn, anh đã chinh phục cả thế giới bằng chính tài năng của mình. Và cũng chính tài năng ấy đã dìm anh xuống lầm lở , hoang tưởng, ngông cuồng và lập dị.

Dù anh chối bỏ màu da của mình, nhưng thật sự, nhìn MJ trong màu da chủng tộc đen vẫn đẹp và thánh thiện hơn là 1 MJ quái gở qua biết bào lần phẩu thuật  nhan sắc lẫn bóc da....

"Chữ tài liền với chữ tai 1 vần " - Có phải là như thế không nhỉ ?

Có lẻ, "Childhood" sẽ là 1 ký ức đẹp trong Walk khi nhớ về Michael Jackson.

An nghĩ trong bình yên của cõi vĩnh hằng, MJ nhé.

Bonus "Heal the world"

 

. Clip with Lyric . Clip LIVE
LÊN ĐẦU TRANG