Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

Chợt nghĩ về tương ngộ

Chợt nghĩ về tương ngộ (November 30, 2008)

\/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/

.

Tương ngộ.

Hữu duyên

Tuỳ duyên

Mấy cái từ này giông giống nhau ở 1 điểm nào đó thì phải ? Thì phải hữu duyên mới có tương ngộ, tuơng ngộ rồi thì còn tuỳ duyên mà bền chặt hay tan rã, chia phôi, phải không ?

Đời có chữ hữu duyên không hay chỉ là 1 cái nghiệp. Nghiệp phải trả và trả rồi thì sao ? Hết chưa hay lại tiếp nối chất chồng nghiệp mới cho kiếp sau ? Mình có 1 đứa em thân thiết được thấu thị, nó phán rằng mình là kiếp thần tiên mắc đoạ nên xuống trần phải chịu trầm luân cho hết 1 đời, nó thở dài, nó khuyên, thì thôi, đời nguời hưu sinh hữu diệt, anh ráng trả cho hết khổ đau kiếp này để được về lại cõi non bồng nuớc nhược.

Nghe tâm linh quá đổi, bảo tin thì cũng khó tin thật, nhưng nhản tiền thì sao quá khổ đau. Mình tự hứa với mình rằng, nguời phụ ta truớc , chứ ta chẳng phụ nguời. Gặp gở, quen , rồi yêu, ngắn hạn có, dài hạn có, ... Tình đầu dài 5 năm mà đau đáu đến mãi bây giờ ! Rồi 5 năm truớc tình kéo dai 2 năm để rồi chia tay trong bẽ bàng , hận tủi .

Tình yêu thì không cân - đong - đo - đếm - không thời gian - ... Sao lòng nguời cứ quẩn quanh với cái vòng oan nghiệt đó nhỉ ?

.

\/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/

.

Photobucket

.

\/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \/ \

Butterfly




Sầu Cố Đô




khuc thuy du




Rừng Lá Thay Chưa-Ngọc Lan




Phẩn nộ




Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

Lìa xa em, lòng anh bão tố (April 04, 2009)

Photobucket

.

.

Những ngày lìa xa em, trong lòng anh bão tố…

Bão tố đấy em ơi…

Mấy hôm rày, lòng anh cứ bời bời, rát lắm chứ sao không hả em ? Anh nào ngũ được, khi những kỉ niệm êm đềm cứ quay về trong anh, khi mà thành phố này quá rộng để lạc mất nhau và cũng quá hẹp khi đi đâu cũng thấy dấu chân của kỉ niệm ?

Nhưng nơi mình đã qua, những chốn mình hẹn hò – Ký Ức – Hoàng Hải – Trúc Lâm… Làm sao không bồi hồi khi chỉ vô tình luớt xe qua những nơi này em ạ. Anh thảng thốt và trái tim run rẩy, khi nghĩ rằng em đang chờ anh trong đó, với nụ cuời tươi hạnh phúc, với cái siết tay nồng ấm đón anh…

Đã 2 lần, anh vào Ký Ức, ngồi nơi ghế cũ, ly café đắng chát đến không ngờ, đời hư ảo đến thế sao ? Tình ta ngang trái đành vậy sao em ?

Thú bảy, anh theo chân mấy đứa em trong net đến tu viện Chơn Như nghe thuyết pháp, pháp thì tịnh mà lòng anh bão tố đớn đau. Thanh thản trong trong pháp nhưng làm sao rũ bỏ đựơc em trong đời ! Lìa xa nhau , em có biết anh tự cắt lòng mình bằng những vết dao đau đớn, nhưcon chim ẩn mình trong bụi mận gai, cất tiếng hót bi thương truớc khi lao mình vào gai nhọn, kết liễu một cuộc tình !!!

Thành phố quá tù túng, lâu lắm rồi anh chưa gặp lại khoảng trời xanh mênh mông như thế trong chuếyn đi này. trời rất xanh trong buổi sớm, mây rất trắng bồng bềnh, bòng bềnh, để tim anh trôi về đâu ? Đi nghe thuyết pháp, mà sao trong tâm trí anh cứ lởn vởn những nỗi nhớ về em. Vùng đất này là nơi em đang sống, bầu không khí này anh đang hít thở cùng em. Cái nắng Tây Ninh nghe em kể mà anh chưa bao giờ hình dung được, để hôm nay cảm nhận trong quay quắt xé lòng…

Tâm không tịnh thì pháp sao thông ? Nợ hồng trần cuồn cuộn kéo anh đi trong bão tố mùa này, em ơi….

Các em trong đoàn cứ thắc mắc vì sao anh hay hỏi đến Trảng Bàng là đã đến Tây Ninh chưa hay còn bao xa nữa ??? Anh không thể giải thích cho các em được vì sao anh hỏi hoài câu hỏi đó, cũng như anh đã từng bảo em - Đừng bao giờ em hỏi, vì sao anh yêu em !

Buổi chiều, mây trời vần vũ như trời cũng hiểu lòng anh đang bão táp. Anh trở về…

Tới ngã ba Trảng Bom, bất giác anh quay đầu xe ….

(Ở những ngã ba của con đường – và cuộc đời – anh hay làm những điều rồ dại, khi mà trí óc anh im lặng và trái tim anhthôi thúc bắt anh làm.).

Phía truớc là huớng về thành phố, quay đầu xe, Anh nguợc về Tây Ninh, chỉ với nỗi khát khao là chỉ để thấy em, cho dù anh phải giấu mặt.

10 cây số, 20 cây số, 30 cây số… Những cột mốc trên đuờng cứ lạnh lùng luớt qua tầm mắt anh. Mưa ầm ập đổ xuống bất ngờ, anh tìm chỗ trú mưa và run cầm cập. Trong cái lạnh và buốt giá cô đơn của nỗi nhớ em, anh tủi hờn để nhận ra rằng đừng nên làm như thế nữa, để làm gì, để em đau và anh cũng đau gấp bội phần.!!!

Về, thôi anh về em ạ, anh nói thầm dù biết rằng em chẳng nghe lời anh đuợc.

Những ngọn đèn vàng trên quốc lộ 22 đã bắt đầu thắp nến hai hàng như khóc cùng anh trong tê tái đến tột cùng…

Em ơi….

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

Trả lại trăng sao ( April 02, 2009)

.............................Photobucket

.

“Tôi tìm tôi đánh mất

Trong vụng nuớc cuộc đời””

Đánh mất hay bị làm mất, có bao giờ chẳng chút nuối tiếc không nhỉ ?

Cuộc đời vẫn trôi, hay nói như nữ sĩ Quỳnh dao là “Trôi theo dòng đời” ! Thì cứ sống và cứ đi tiếp, miễn là mình đừng bạc bẻo quá với đời và với chính mình. Cứ sống như là đời vốn thế, không trách hờn, không so bì, không oán ghét căm hận… Và, sống sao cho tử tế, sống tử tế cũng khó vô cùng !

Đau thì giấu nỗi buồn vào trong tim, cho nó lặn tê tái mà vẫn nở nụ cuời, có lẻ vì thế mà có câu “ lan huệ sầu ai lan huệ héo – lan huệ sầu đời, trong héo ngoài tươi”. Cố gắng lắng nghe để thấu hiểu rằng đời vẫn còn nhiều nguời đau hơn cả mình, để thấy rằng dù sao nỗi đau của mình vẫn nhỏ nhoi lắm.

Biết thế, nhưng hôm nay vẫn phải rầy 1 đứa em, rầy nó mà mình cũng rớm nuớc mắt. Nhưng không thể nào im lặng được, phải gắng cứng mình để lên lớp nó. Net là ảo, mà nó vẫn tin là yêu là tri kỷ - chỉ trong net.! Mình thì rầy nó ngốc, vì mình sống theo nguyên tắc của mình, yêu thì yêu, tin thì vẫn tin, nhưng từ net phải buớc ra đời thật, phải mắt nhìn mắt, tay cầm tay , phải có thời gian bên nhau, phải và phải có rất nhiều thứ… Mà nó cũng khổ quá rồi mà, yêu chi hoang đường qua voice chat, qua comment, qua message… Anh của nó nè, yêu um xùm trên net, gặp ngoài đời thật mà không còn đến đựơc với nhau thì nói chi là…. La nó nhưng cũng xót ruột lắm, nhưng không thể để nó mê ảo mãi như thế được, La rồi tự hỏi mình làm vậy có ác , có đúng hay không ? Hic !

.

. .......................................Photobucket

.

Đời mà, nhiều khi mình cố để sống sao cho tử tế mà vẫn không thoát khỏi yêu ma quỷ quái. 15 năm truớc, mình được cơ quan phân cho 1 suất căn hộ , thời điểm đó, giá chỉ 40 triệu mà chạy không ra đồng bạc nào để thanh toán. Thấy cô đồng nghiệp dù đã có suất hộ tập tể nhưng chồng con khổ quá, mình nghĩ vô tư , thôi không có tiền thì nhường lại cho cô ta, cô ta còn suớt muớt cảm ơn và hứa sau này khi có chuẩn nhà thì sẽ nhuờng lại trả cho mình. Mà căn hộ đó giá bậy giờ trên 2 tỉ ! Vậy, khi hộ tập thể của cô ta bị giải toả, cô ta được đền bù mua 1 căn chung cư khác, mình nhắc lại, thì cô ta phớt lờ, thiệt tình, cuời ra nuớc mắt ! Thôi kệ, dù sao cô ta cũng chưa làm điều gì ác độc hại mình, cứ coi như lời hứa đầu môi chót luỡi, phun ra được thì nuốt cũng xuôi. Chưa nói 1 điều làm mình hơi giận là cô ta rêu rao trong cơ quan là lúc nhuờng suốt căn hộ cho cô ta, mình đã lấy 10 % phần trăm rồi ! Ngán thiệt lòng nguời…

Cũng là lời hứa nữa nhé, mình có thằng bạn ở nuớc ngoài, con em ruột của nó mình thuơng như em của mình, trong thời gian chở bảo lảnh đoàn tụ, mình lo cho công ăn việc làm hơn 8 năm trời. Nó tự giác nói rất thương, anh còn hơn anh ruột của em, sau này khi đi được, em hứa sẽ lo lại cho anh không thiếu thứ gì… Nó đi, 5 năm, 10 năm, mình cũng không quan tâm, nhưng nhiều khi sực nhớ lại, ủa, nó hứa mà từ đó tới giờ mình có được nó chăm sóc gì đâu há ? Thôi kệ, nhiều khi chắc nó quên, mà nhắc lại làm chi, làm nó xấu hổ mà mình thì giống như nguời đi đòi nợ rất vô duyên ! Miễn là làm ơn không mắc oán là mừng hết lớn rồi !

Trong tình yêu cũng vậy, khi không đến được với nhau, mình cũng cố gắng để không biến nó thành như lời bài hát “ Sao tình yêu hoá ra hận sầu, sao lời thương hoá ra nghẹn ngào, bây giờ trả lại trăng sao”

Ừ, trả lại trăng sao hết, để nhẹ lòng mà sống và đi tiếp, đúng chứ ???

.

. ....................................................Photobucket

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

Hãy quên anh đi ( March 31, 2009)

..................................Photobucket.

- Anh van em , hãy cố mà quên anh đi.

- …..

- Dù biết rằng đau nhưng thà đau một lần em ạ. Em không thể vuợt qua rào cản của Gia đình và xã hội. Anh không phải là 1 con đĩ, núp lén vụng trộm cùng em.

- …..

- Yêu em nhưng anh nhục lắm. Em đã biết, anh chỉ yêu ai khi nguời đó thực sự hoà hợp với anh cả về thể xác lẫn tâm hồn, luôn là nỗi khát khao để được nhìn thấy và trò chuyện bên nhau mỗi ngày, là điên cuồng dục vọng không bao giờ chán.

- …..

- Có lẻ là tình yêu của anh dành cho em không đủ lớn, không đủ để tiếp thêm cho em sức mạnh mà vuợt qua mọi rào cản ấy, để em sống thực với với tình yêu của anh.

- …..

- Yêu mà lén lút, vụng trộm như thế thì còn đau hơn cả vạn lần yêu em ạ.

- ….

- Anh van em , hãy cố mà quên anh đi. Anh sẽ cất và chôn kỹ tình em trong trái tim anh, và anh, cũng sẽ cố quên em, chỉ giữ lại ký ức trong hồn. Hãy về và làm tròn bổn phận mà em không thể dứt bỏ dù bổn phận đó làm em sống không ra sống. 15 năm em đã gầy dựng 1 hình ảnh cho chính em và em không thể phá vở nó, anh hiểu rồi, tình anh chỉ là chút xao động của cơn gió mát thổi ngang đời em, tình anh không đủ lớn dù anh sẳn sang để sống bên em cho đến ngày anh về với đất… Anh van em , hãy quên anh đi.

Không ai phụ ai cả, anh chẳng trách gì em cả. Có chăng, anh chỉ tự trách mình – duyên bạc quá – lụy tình si.

Anh rất khó để yêu được 1 ai đó, nhưng mỗi lần yêu là anh đốt mình trọn vẹn cho tình yêu đó. Gặp nhau chi, quen làm chi để trái ngang vây bủa, để tình xé nát tim anh.

“Đừng bao giờ em hỏi, vì sao tôi yêu em” – Anh luôn dùng câu hát này khi em hỏi như thế. Em bảo rằng em không đẹp, em béo 1 tí, em hay bắt bẻ và rất dễ nỗi khùng khi ai đó làm trái ý em. Làm sao cắt nghĩa được hả em, những điểm xấu ấy mà em nêu ra nào phải anh không thấy, mà yêu là yêu, trái tim không mù nhưng trái tim có xao động riêng của nó.

Quên anh đi, như anh đang cố quên em dù biết rằng anh sẽ không bao giờ quên em được. Nụ hôn của em, mùi hương thân thể em, vòng tay ấm của em, nhất là khi em ngã đầu vào ngực anh. Làm sao để quên và bao giờ thì xoá cho mất hẳn những kỉ niệm này ?

Anh sẽ âm thầm biến mất khỏi đời em và không làm xáo động đời em bao giờ nữa. Để em không sợ hãi bị phát hiện khi nhận được tin nhắn của anh, để em không vắt óc tìm lý do cho những lần ta hò hẹn cùng nhau, để em không khoá cửa phòng mỗi lần nhớ anh đòi gặp anh trên net….

Thà 1 lần đau em ạ, anh không biết bao giờ thì anh đứng dậy được để đi tiếp trong hành trình đơn độc như 1 tinh cầu cô độc chặng cuối cuộc đời của anh trên cuộc đời này. Chỉ biết rằng 2 tuần rồi anh không ngũ được, và 3 ngày qua anh đối diện chính mình trong đêm vắng để khóc với chính mình.

Thì thôi, Anh van em , hãy cố mà quên anh đi.

.

...............................................................(for HAT)

.

...........................Photobucket

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

Chờ (March 19, 2009)

.

Cả một buổi sáng lang thang trong bệnh viện tìm….

Đi hết phòng này đến phòng khác nhìn từng guơng mặt…

Lân la các lịch và hỏi dò bác sĩ trực….

Mỏi mệt, ra về, thất vọng, chán nản, và…. đau….

Biết là tình ta éo le trái ngang. Biết là đòi đoạn phải dứt nhau vì hoàn cảnh, xa nhau để rồi những phút giậy hiếm hoi là điên cuồng như hai con thú hoang, yêu cuồng dại như hai con sói ngữa cổ lên trời tru tiếng thê luơng thẳm dài thống thiết cho nát ánh trăng, cho lay nghìn sao vằng văc.

Đừng bao giờ anh hỏi, vì sao em yêu anh… Em luôn dùng cái câu này trong bài hát để chặn nghẹn lời anh hỏi.

Đừng , đừng bao giờ em trách trời già cay nghiệt, khiến xui chi cho chúng ta tìm thấy nhau quá muộn màng, khi em ván đã đóng thuyền - nữa đời hoang phế, khi anh - bạc trắng mái đầu.

Hãy giữ trọn nghĩa trầu cau em ạ, còn tình anh, hãy cất kín vào tim.

Hãy sống, hãy yêu và hãy nghĩ về nhau những khi hồn lạnh, khi nhớ nhau 1 vòng tay ấm, 1 bờ môi thơm, thơm mùi khói thuốc hanh hao như tình ta.

Cả một buổi sáng lang thang trong bệnh viện tìm….. Biết rằng em đã dặn, hãy chờ tin nhắn của em, nhưng làm sao chờ được hả em ? Em nào biết lòng anh như đốt lửa, ai xát muối rát bỏng nghẹn ngào.... Em vào phòng mổ để trị dứt cơn đau hành hạ em mấy năm nay, em cắt đi 1 phần thân thể, làm sao anh có thể chờ, làm sao anh ngủ được truớc ngày em vào phòng mổ ?

Em không cho biết sẽ nằm ở phòng nào - vì em sợ anh bẽ bàng, em sợ anh không kềm được cảm xúc mà làm điều thất thố truớc mặt nguời thân của em, truớc những điều mà em đang gồng mình lên lẫn tránh cái tôi của em và của anh , để gìn giữ cho tròn cái đạo làm nguời...

Anh chỉ muốn tận mắt thấy em sau khi hồi sức, chỉ cần đứng từ xa, giả vờ đóng vai 1 nguời khách xa lạ đang đi tìm thân nhân trong bệnh viện. Để chỉ thấy em , để chỉ nhìn em .

Và, ngày mai, anh lại sẽ đi tìm em.

Em ơi....

.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Đôi mắt (March 10, 2009)

Photobucket

.

Có nguời bạn hỏi, khi yêu ai, đối tượng thu hút mày trong lần First time là cái gì ? Walk hỏi nguợc lại, thế mày thì sao ? Nó trả lời, tao bị chinh phục bởi body của đối tượng.

Walk cũng lạ, vẻ đẹp ngoại hình làm sao không bắt mắt nguơi khác được chứ ! Nam thì vạm vở, ngực nở eo thon, như Lý Đức, nữ thì thắt đáy lưng ong, 3 vòng cân đối, phải không ? Nhưng, thu hút Walk chính là đôi mắt , như bài thơ của Quang Dũng đã được phổ nhạc “Đôi mắt người Sơn Tây, u uẩn chiều luân lạc, buồn viễn xứ khôn khuây…”.

Tài tử gạo cội của Mỹ Harrison Ford không đẹp như Alain Delon, không cơ bắp như Arnold hay Sly, mà Walk lại mê ông này, chính vì đôi mắt có hồn của ông ấy.

Nhất là nếu nguời ấy có đôi mắt biêng biếc, man mác buồn, sâu thẳm ưu tư, hàng nheo dài và cong đi kèm với đôi chân mày rậm gần giao nhau, thì…. Walk chết, chết như cái câu “Mắt em là bể oan cừu, liếc qua liếc lại thấy hai cục ghèn…” hehehe.

Nụ hôn của nguời mình yêu thì đúng là dịu ngọt ngây ngất đúng không ? Chả thế mà dân Hollywood đã ì xèo bình chọn nụ hôn nào d0ẹp nhất, kéo dài nhất, nóng bỏng nhất trên màn bạc cơ mà ! Nhưng Walk lại chỉ thích và mê được hôn lên đôi mắt củan nguời mình yêu. Bởi thế, khi Tom Cruise và Nicole Kidman ra cái phim “ Eye wide Shut” là Walk chết mê chết mệt với cặp này, truớc hết là vì cái tựa phim đấy. Ghì sát nguời mình yêu, cảm nhận hơi ấm từ thân thể của nhau, lắng nghe nhịp đập của trái tim nhau, và…. hôn lên đôi mắt của nguời yêu, làm sao Walk quên cho được những giây phút ấy, hởi những tình xa đã khuất…

.

Photobucket

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

giấc mơ (March 08, 2009)

.

Thỉnh thoảng, trong từng giấc mơ của mình, biển lại trở về gọi trong đêm ồn ả với tiếng sóng rì rào, những làn gió mang chút vị mặn mơn man da thịt, và biển đang thức, gọi mình thức trong đêm.

Thuở nhỏ, đi Scout, cắm trại bên vách núi sát bãi Ô Quắn ở Vũng Tàu, cứ thao thức với biển như thế. Biển đêm mang một vẻ đẹp lộng lẫy với ánh trăng vằng vặc trên bầu trời cao, biển không ngũ bao giờ, luôn thét gào vật vã hay đôi khi êm ả lạ thuờng. nếu đi lang thang trong biển đêm thanh vắng, ta sẽ cảm nhận được cái vô thuờng của cuộc sống. Cát mịn ướt mát ruợi duới chân, sóng rì rào , gió ăung quật ù ù bên tai vo tròn tóc rối, và thấy sao con nguời nhỏ bé đến lạ truớc cái hung vĩ của tự nhiên.

Trong từng giấc mơ như thế,có len vào niềm ao uớc mà không biết có thành sự thật được hay không nữa … Đó là, khi tuổi già đến, mình có được 1 ngôi nhà nằm kề bên biển, để mỗi sáng thức dậy thấy cho hết được hơi ấm của em đang nằm kề, của ánh bình minh đang thức gọi 1 ngày mới đến, để mỗi chiều tà thấy ánh dương huy đang dần lặn tắt cuối chân trời trong tiếng sóng gọi lời vọng vã, có đôi tay ấm áp của em, có mái đầu của em tựa vào vai của mình. Nếu được như vậy thì có lẻ là sẽ hạnh phúc lắm.

Hay là, có những giấc mơ làm mát dịu cả hồn và cứ ao ước mãi. Mơ thấy chở em trên con đường Mimosa uốn lượn quanh co của Đà Lạt với dã quỳ rợp vàng, 1 bên là vách núi, 1 bên là triền dốc thông xanh ngăn ngắt. Gió se lạnh nhưng tay em ấm ôm chặt môi em nồng ran ran cả 1 vầng lưng của mình. Và mình gọi đó là hạnh phúc.

Thì vậy, cứ ước mơ, để mong là ngày đã qua không thất vọng, ngày sắp tới ngập tràn thương yêu – với em, em ạ…

LÊN ĐẦU TRANG